Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

THU XƯA

Tiếng Thu Ai vọng đáy hồ.
Nghe như lời oán, t mồ vọng vang
Thuyền Ai lạc giữa miền hoang
Dòng đời hoen lệ, mênh mang nổi sầu.

Nguyệt thềm tỏa sắc ánh mầu
Phù du hóa kiếp thân nào trong Ai ?
Ngập ngừng nắng đổ nghiêng vai.
Lá rơi, rừng gọi thơ Nai lạc loài.

Tìm Ai một dáng hình hài
Cô liêu, áo trắng, nét ngài xanh sao
Phố phường náo động, xôn xao.
Nắng chiều, hương cũ, mi chao lệ nhòe.

Ngõ xưa, xóm vắng trưa hè
Quỳnh Hương ngơ ngẫn, e dè lặng thinh
Chữ tình sương ngậm lung linh
Không gian đêm trắng, khắc in đôi bờ.

Thu Ai với những hững hờ
Dường như tình cũng ơ hờ cùng Ai.
Thu về heo hắt gió lay
Chắt chiu giọt nắng miền say thưở nào

Hạ đi để lại mưa rào
Tã tơi vàng lá, tình nào trôi xa ?
Thu Người lỡ lạc vào Ta ?
Hồi chuông vang đổ, ngân nga mộ phần.

Gió thu Ai nhẹ đến gần ?
Gọi nhau một nửa, trong ngần thu xưa.
Mưa về, vườn lại vắng thưa.
Người chờ, Tôi đợi, Ai xưa nổi buồn ?

hanbaogiang

Cám ơn anh hanbaogiang đã ghé thăm và tặng TrúcLan bài THU XƯA.
Tuy là THU XƯA nhưng diễn tả THU NAY giống như nơi TrúcLan đang cư ngụ vào mùa này...
TrúcLan mượn nơi này để đáp lễ anh đến chơi qua bài thơ TÌNH NHƯ CHIẾC LÁ THU RƠI.

http://tranclan.dyndns.org/Truclan/Pictures/TranhTho/TinhNhuChiecLaThuRoi.gif

TÌNH NHƯ CHIẾC LÁ THU RƠI

Lá rơi một chiếc bên hồ
Nằm trên phiến đá lõa lồ dưới trăng
Thềm hoang đêm lạnh giá băng
Lá vàng đọng giọt bỗng thăng hoa tình

Ngày mai nắng dậy bình minh
Từ trong giọt lệ thấy mình phôi pha
Xưa kia vóc ngọc lầu ngà
Tháng năm rồi cũng phải qua đoạn trường

Hạ đi nhạt sắc, phai hương
Thu sang vàng
úa trời thương biển sầu
Hay là tại gió mưa Ngâu
Hạ xanh, thu đến, vàng nâu mảnh đời

Vô tình tờ lịch cũng rơi
Phận như chiếc lá góc trời cô liêu
Thu như con sóng thủy triều
Tình xanh giờ đã muối tiêu tháng ngày

Nằm trên phiến đá đêm nay
Ngó nghiêng chợt thấy chốn này quạnh hiu
Trăng đêm thấp thoáng phù kiều
Xoáy dòng định mệnh trăm chiều vỡ tan

Tìm đâu tháng bạc ngày vàng
Tìm đâu một cõi thiên đàng như xưa
Lưng trần dãi nắng dầm mưa
Mơ ngày hạ cũ sáng trưa với cành

Bao giờ mới được hồi sanh
Hay là thiên định, thôi đành... đành thôi
Thu về nghiệt ngã thu ơi
Nằm trên phiến đá vọng lời trối trăng

TrúcLan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét