Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

NẮNG QUÊ...

Nắng quê hương nuôi em khôn lớn
Nắng quê người sương khói màu yêu...

Nén lòng tạm biệt dừa nghiêng,
Hàng cau bỏ ngõ ngoại hiền sớm trưa.
Một lần xem tập ảnh xưa,
Con thơ hỏi nhỏ Mẹ ưa quê nào?

Ngậm ngùi hai tiếng LY TAO
"Quê Mẹ" "Quê chồng" em bảo cả hai.
Học chăm ắt sẽ thành tài,
Ba mẹ con về thăm lại cố quê.


Dulan

Nắng quê.


Hãy tin nhé Em...
rồi sẽ có một ngày.

Em lại về sông quê,
ngày xưa thưở nhỏ.

Nắng quê hương
vẫn luôn mở ngõ.

Đón đợi những người con
vời vợi trở về.

Nơi ấy vẫn mãi là nơi,
Em đã ước thề.

Với giọt nắng
hoài trông, hoài đợi.

Anh biết rất xa,
từ chân trời vời vợi.

Cái lạnh giá đông,
Em chờ nắng sông quê.

Ngày nối tiếp đêm,
những năm tháng lê thê.

Em chợt hoài.
Vạt nắng quê,
ngày nào...
nuôi Em khôn lớn.

Xứ người,
một lần...
trái tim Em đau đớn.

Khi một nửa phần,
Người đã khuất xa.

Từ trong sâu thẳm
tim Ta.

Bỗng cảm rung,
nỗi niềm chia sẽ

Ta cảm thương
bởi Em từng mạnh mẻ.

Vượt ngàn nỗi đau
vì con trẻ ngây thơ.

Nắng quê Người
Em vẫn sống bơ vơ.

Vẫn khát khao,
một ngày...
nắng quê trở lại.

Thôi thì...
anh xin áy ngại.

Một ngày... dìu Em...
về lại...
Nắng quê.


trakhucgiang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét