NGÔN NGỮ MÙA THU ( 7 )
Khúc ru hời
Người nhặt là vàng,
đêm mùa thu ảm đạm.
Bên mộ phần,
nhớ một khoảng trời thương.
Rừng bạch dương,
văng vẵng du dương.
Lá lìa cành,
lìa niềm thương nổi nhớ.
Sáu mùa thu trôi qua,
là sáu lần vẫn nhớ.
Một hình hài
để lại trong thơ.
Người ra đi
để lá bơ vơ
Rơi từng chiếc,
chơ vơ mộ địa.
Thu với Ta
giờ không tròn trịa
Một khúc thương,
khúc nhớ địa đàng
Thu trong Ta
không còn vạt nắng vàng.
Mà chỉ chứa
nổi niềm thầm lặng.
Từng lời thơ,
chỉ còn dấu lặng.
Cơn giông buồn,
nằng nặng hạt rơi.
Ta như trôi
vào giữa trùng khơi.
Mặc sóng gió,
con thuyền đưa đẫy.
Khi một ngày
cột buồm Ta gãy.
Là cái ngày,
cành đẩy lá rơi.
Ta sẽ trôi
vào tận chơi vơi.
Trong chiều thu,
linh hồn tượng đá.
Tên của Người,
Ta khắc vào bia đá.
Chữ yêu thương,
chằm vá mãnh đời.
Vẳng từ xa
một khúc ru hời.
Thu mộ chí,
hồn Ta vời vợi
Trakhucgiang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét