không . chỉ có riêng tôi chờ bến lạ
bên kia sông lớp bụi phủ chân mình
phủ luôn sóng , thủy triều thôi vồn vã
quay mặt đi , trôi thẳng biển u minh
@
tôi thử khép lại cửa vườn mơ cũ
khóa quăng sông , xem mai có ai tìm
rồi úm mặt trong tay . tha hồ lũ
vượt sông về . sợ đợi biển thâm niên
@
tên ngọn sóng nghe quen quen đâu đó
hay tim mình " joue un mauvais tour ?"
tôi quờ quạng trong bóng khuya ngày nhỏ
dấu ấn mờ . nhưng tên của người chưa .
@
chào hôm nay . vẫy ngày mai . sáng mốt
thả bộ vào miền có nắng ban đêm
vì ở đấy . có tay người đã vớt
khoá tình tôi hôm bỗng chợt thấy buồn
@
khóa tình tôi , tay người lượm : - nguyên màu sơn !
đht
Ta vẫn hiểu, không chỉ riêng Em chờ bến lạ.
Vì chính Ta cũng lạ ở tâm hồn
Chỉ là bụi phũ chân thôi, mà dạ Ta cũng bồn chồn.
Và lúc Em quay mặt đi, sóng lòng Ta hóa dại.
Ở một ngày, vườn mơ Em khép lại
Khóa Sông Trăng, Ta lại đi tìm
Lũ mông mênh, chẳng có thể dìm
Biển thâm niên, nghìn đời Ta vẫn đợi.
Trong lòng biển nói điều gì vời vợi
Hay biển hiểu rằng " La vie est un capital tricher jeu "*
Nên Ta vẫn lần mò, trong đêm tối trùng xa
Để chợt hiểu, tên của Em... biển vẫn là dấu lặng.
Tạm biệt nhau, rời xa nhau lòng nặng
Đêm nối ngày thầm lặng nhân gian
Thả vào miền, tìm nắng giăng ngang
Tay Ta vớt, khóa tình chợt ngỡ
Khóa tình người, Ta nhặt - Vẫn vẹn nguyên
Miengthuy

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét