MƯỢN THƠ
mỗi ngày tẩm một hoàng hôn
qua song cửa sổ , thấy hồn còn nguyên
đắm màu tím . chạnh mênh mang
phổ thơ . sống với phím đàn . dây tơ
@
mỗi ngày đảo lại giấc mơ
khi đêm đối ẩm ngay giờ canh ba
chan khuya với hạt mặn mà
vui gần mấy chốc rồi xa dặm ngàn
@
mỗi ngày gõ phách cung tâm
phím ngân dài ngắn tuỳ tần số rung
âm ba tiết điệu thặng . chùng
trên môi phảng phất tương phùng độ hôn
@
mỗi ngày mở cửa hoàng cung
ngắm tim vương giả bâng khuâng tầm nhìn
gõ trên phím . nốt ân tình
đôi tay ngà mượn thơ Mình vẽ Em
đông hương
Mượn Thơ
Người mượn thơ, Anh mượn Em mảnh vá.
Vá ân tình, vá cả khoảng lặng thinh
Lặng đêm buồn, dưới ánh nến lung linh.
Tim chợt vắng, khuất tầm nhìn xưa cũ.
Cung tâm nào, phách vang vừa đủ
Ngân thanh dài, ngân thanh ngắn nhẹ rung
Tiết âm ba ở nhịp lặng chùn
Môi đọng lại, nồng hôn của thưở
Chờ giấc mơ lại về để mở
Canh dạ tàn, mặn đắng vị xa
Dặm ngàn xa, cồn nổi phong ba.
Ta riêng ngữ lòng xa vời vợi
Thơ phổ đợi, phím chùn chợt gợi.
Chút phù sa, còn thấy hồn nguyên
Sắc tím màu lữ khách cô miêng
Hoàng hôn đọng, cửa song bổng lặng.
miengthuy

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét