buổi sáng mần thinh . chim về núi
lòng như ngờ nghệch . đứng chồn chân
tay bốc mênh mang đầy trong túi
định cắn vài khoanh . nhớ thật gần
@
chân trời những khoảng mây thưa thớt
trời xám buồn tênh . nắng dỗi hờn
em lại tìm anh trong bất chợt
những tầm nhìn lúc mắt rưng rưng
@
chưa chắc gì mưa . sao mắt đỏ
xè cay . hay tại giấc không tròn
đêm mới xa bay . tim rời tổ
dang rộng bàn tay vỗ chiếc hôn
@
chiếc hôn anh rớt trên mặt gối
loang lổ pha lê . vẽ nhớ nhiều
em đếm thử từng cơn lũ nổi
cạnh những về . đi . khua giấc xiêu
@
buổi sáng . nghiêng chào qua gió rộ
con dốc hoàng hôn nắng để quên
giữa mấy đóa cười em chưa rộ
buồn . nên chấp lại cánh xuyên đêm
@
đành vào thủ thỉ .nguyên tình nhé
hơn vạn lần quay quắt chiếc hôn
chỉ một vỡ ào hương môi . nhẹ
cũng đủ bình quân âm nhớ nhung
đông hương
Buổi chiều nhung nhớ
Buổi chiều anh đứng lặng thinh.
Chim bay về núi, anh linh tạ tàn
Chồn chân, ngờ nghệch cuối làng
Mênh mang trong tủi, đá vàng thưở xưa
Mây về một thoáng cơn mưa
Thớt thưa, buồn xám lệ đưa lưng tròng
Dỗi hờn lữ khách... má hồng.
Rưng rưng bất chợt, cõi lòng mong manh.
Cay xè, mắt đỏ vì anh
Giấc chưa tròn mộng, bức tranh thu hề
Chiếc hôn ngày mới lại về.
Chim bay về tổ, Ta về trong nhau
Nhớ về mặt gối hồn nao
Chiếc hôn anh rớt, nghe sao nồng nàn
Pha lê trong suốt mắt nàng.
Liêu Xiêu, lũ nổi hai hàng hạt rưng
Bình minh chiếu sáng ngang lưng.
Đồi thông ngàn đứng bổng dưng vở òa
Đóa cười chưa rộ ngọc ngà.
Chào nghiêng con dốc, là là nắng hôn
Về thôn thủ thỉ tình chôn.
Vạn lần quay quắt chiếc hôn ngọt mềm
Hương môi lan tỏa mọi miền.
Sáng chiều lắng đọng lưng triền nhớ nhung.
trakhucgiang

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét