Ta đi từ thưở hồng hoang
Sao nay vẫn cứ lang thang giửa đời?
Phải đời là ánh sáng ngời ?
Hay là đêm tối rối bời tình nhau.
Ta đi từ vạn nôn nao.
Đi từ chân thật vì sao mãi buồn
Phải tình là diễn vỡ tuồng.
Lừa lừa, dối dối người ruồng rẩy nhau.
Ta đi từ vạn ánh sao
Từ muôn tinh tú trời cao vĩnh hằng
Sao tình luôn bảo ta rằng.
Làm gì có chuyện vĩnh hằng mà mơ.
Thôi thì xin mượn dòng thơ
Ta tìm một chút bâng quơ riêng mình.
Đi tìm trong ở chính mình.
Chút thương, chút nhớ, chút tình, chút thơ.
Hoangnam - Hoangtranngokha
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét