Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

ANH VÀO TRỌ NHÉ ! 

môi nhấp giọng người thương từ viễn xứ
vị bàng hoàng sâu như cả trùng dương
lời ngọt lịm đẩy tim vào mạch nhớ
huyết quản đầy những giọt ấm thơm hương

                                 @

em mở cửa tim, anh vào trọ nhé 
lâu thiệt lâu , cho đến cuối muôn đời
xưa lang thang , anh gặp em trong gió
bỏ phiêu bồng khi hạnh phúc tầm tay

                                 @

anh trồng cho em vườn hoa tuổi ngọc
ươm mùa Xuân ,cây tháng chín nở hồng
những chú di , cô bướm vàng son sắc 
tràn yêu thương nuôi em sống tâm hồn

                                 @

môi nhấp giọng anh cười thôi viễn xứ
với vòng tay êm ấm trọn chân tình
giờ em thấy vui em trong đồng tử 
giữa khuya dài bắt chợt nắng lung linh

                              đht


Vâng ! Anh sẽ vào trọ nhà Em nhé.
Không phải một giây, một giờ, một tháng
Mà trọ trăm năm, trọ cả nghìn năm
Trọ mãi mãi không bao giờ đi nửa.

                           @

Trong đồng tử Em , Anh xin ở giửa
Trọ trần gian, trọ cả trong tim
Chỉ cần Em nhắm mắt và lặng im
Anh trọ bằng ánh nhìn, ư đằm thắm

                            @

Ừ ! thì hãy mở cửa tim anh vào say đắm
Trọ một phần hai nhịp đập từ Em.
Trọ thật lòng, chứ chẳng phải trọ để xem
Trọ trong không gian đầy mạch nhớ.

                            @

Anh sẽ ươm một rừng hoa thương nhớ.
Cho chúng ta người trọ nhân gian
Xưa một thời từng thã đi hoang
Nay về trọ trong nhau Em nhé


Ngokhahoangtran

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét