Nắng....Chiều !
Gửi Tặng DYCA
Nắng...
Nắng về chiều, nắng màu vàng nhạt
Ta về chiều, Ta lạc trong nhau
Một chút gần, chia sẽ khổ đau
Một chút xa, chờ nhau vời vợi.
Chiều...
Có những chiều cô đơn trông đợi
Giọt nắng vàng, sưởi ấm hoàng hôn
Ta và Người về lại cuối thôn.
Khói lam chiều, bếp thơm nồng ấm
Nắng...Chiều !
Vươn trán người, giọt mồ hôi lấm thấm
Nhỏ xuống Chiều, hạt Nắng nồng thương
Nắng Chiều lam, nhè nhẹ vấn vương
Để tiêu tương, tự bao giờ vậy ?
Người có thấy nổi niềm thức dậy ?
Sau giá băng, Nắng lại dịu dàng.
Nắng tỏa lan, Nắng ngập...Nắng tràn
Ta khẻ khàn, vào nhau Chiều Nắng
Trakhucgiang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét