Còn chăng men rượu đêm nào?
Nghe như vẳng tíếng tiêu dao gọi nàng,
Mộng về lạc chốn Thiên Thai,
Ngỡ AI mở khóa hồng trần Đào Nguyên.
Còn chăng hỡi những đam mê?
Phút thần tiên ấy đi về nẻo xa,
Bây gìö quạnh vắng mình AI,
Trưa nào dong mãi thuốc tàn trên tay.
Còn chăng tình tự nhân gian ?
Cà phê sánh giọt đắng thay nỗi buồn!
Nhổ neo thuyền đã xa rồi,
Cho tình AI cả một trời cuồng si!
DuLan
Một lần tình đã ướt mi
Trăm năm Người vẫn cuồng si men nồng
Đào Nguyên mở khóa lụa hồng
Thiên thai lạc chốn, phập phồng nhân gian
Đam mê dạo khúc chứa chan
Tiêu dao vẳng tiếng miên man vọng về
Dẩu chưa trọn vẹn câu thề.
TRƯNG VƯƠNG thưở ấy Người về bổng xa.
Thuyền trôi tận bến phương xa
Khung trời kỷ niệm mình ta lạc loài.
Nghìn sau nếu có hình hài.
Dáng yêu trong nắng, thương hoài thời gian.
hoangtranngokha
Nghe như vẳng tíếng tiêu dao gọi nàng,
Mộng về lạc chốn Thiên Thai,
Ngỡ AI mở khóa hồng trần Đào Nguyên.
Còn chăng hỡi những đam mê?
Phút thần tiên ấy đi về nẻo xa,
Bây gìö quạnh vắng mình AI,
Trưa nào dong mãi thuốc tàn trên tay.
Còn chăng tình tự nhân gian ?
Cà phê sánh giọt đắng thay nỗi buồn!
Nhổ neo thuyền đã xa rồi,
Cho tình AI cả một trời cuồng si!
DuLan
Một lần tình đã ướt mi
Trăm năm Người vẫn cuồng si men nồng
Đào Nguyên mở khóa lụa hồng
Thiên thai lạc chốn, phập phồng nhân gian
Đam mê dạo khúc chứa chan
Tiêu dao vẳng tiếng miên man vọng về
Dẩu chưa trọn vẹn câu thề.
TRƯNG VƯƠNG thưở ấy Người về bổng xa.
Thuyền trôi tận bến phương xa
Khung trời kỷ niệm mình ta lạc loài.
Nghìn sau nếu có hình hài.
Dáng yêu trong nắng, thương hoài thời gian.
hoangtranngokha
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét