THẮP NẾN
Đêm chứa chan,
Huyền diệu,
Nhiệm mầu ...
Thiên nga lam,
huyền thoại khẻ thì thầm...
Đôi chim di,
trong suốt ánh pha lê.
Cặp hướng dương,
hoàng rực ngày nắng hạ
Trái tim côi
bừng ánh lửa nồng nàn
Đóa sen ngọc
tinh khiết lòng chân phương ...
...
Ngồi đây
Em thắp nến
Đếm từng cánh hoa hồng ...
Ươm một mùa tình tự
Ngát một mùa luyến ái
Ấm một mùa băng giá
Quặn một mùa khát khao
Ước một mùa mắt môi
Dõi một mùa hạnh thu ...
Đến bao giờ ?
Người tìm người
NHƯ MỘT...GIẤC MƠ
Dulan
Ta thì tìm nhau như bài thơ vừa mới viết
Ở trong ấy có bao điều ta chưa biết
Lời nói trái tim chỉ có thể riêng dành
Như những ngọn nến lung linh rất đổi trong lành
Nhưng ấm áp...nồng nàn nắng hạ.
Lời trái tim muôn đời vẫn lạ
Tựa ánh Pha lê... tinh khiết...dịu dàng.
Lời trái tim là lời nói khẻ khàng.
Nhưng ! âm vang vô cùng...vô tận
Như đôi Thiên Nga về nơi bất tận
Xây cho riêng mình...một tổ Uyên Ương.
Ngồi đây...!
Ta đón chờ đêm của yêu thương
Đêm của mùa Dấu ái
Mặc cho bảo giông, dòng đời ngang trái
Ta sẽ trao nhau lời nói thật thà
Chứ không phải là lời.., trau chuốc ngọc ngà
Chỉ đậu ở trên đầu môi, trót lưỡi.
Ôi ! trái tim và những ngọn nến hồng Em sưởi.
Như nỡ ngàn hoa, từ trái tim Ta.
Để Ta lại bật ra
Từ DẤU YÊU Ta trao Ai vậy ?
Hoangtranngokha
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét