Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Ngôn ngữ mùa Thu (10)
Miền lộng gió

Có phải thu về từ cơn gió nhẹ?
Tháng tám xanh, nét mực người trao.
Vầng trăng khuya, thao thức hồn nao
Lao xao vắng, tiếng gà văng vẳng

Em còn nhớ, phố nào tấp thẳng
Hàng me già, thu vẫn âm Ve.
Người chẳng nhớ ra, gót ngựa mộ xe
Khuya hai đứa, nằm nghe nhịp thở.

Tự lúc Em, ngắm vành trăng vỡ.
Thu phôi pha, bỡ ngỡ ngăn tình
Người về thiên thu, Em ở lại một mình.
Hồn đau buốt, tái tê vời vợi…

Nghĩa trang buồn, những ngày chờ đợi
Đếm lá vàng, từng sợi thu sang.
Tâm thức Em với những ngỗn ngang
Chân lang thang về vùng miên viễn.

Tôi gã khờ, đứng chờ Em tiễn
Một linh hồn, vĩnh viễn ra đi
Để xin được chia, một góc sầu bi
Trong tâm thức, quên đi kỷ niệm.

Góc bình yên từ lời tâm nghiệm.
Ta cùng Em, hiển hiện thương yêu.
Thu nay Em, không phải cô liêu
Mà đã cùng Ta, miền yêu lộng gió.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét