Dặn đêm
Người dặn hồn đừng ngủ.
Đong đủ khắc đợi mong
Ta một kiếp đi rong
Chờ nụ hôn mộng mị.
Chỉ nhớ
Người nhớ đường lên thị
Sau quên một lối về?
Hạt rơi nào não nề
Nhạt nhòe tâm thư lạnh.
Thu nào
Đêm thu hồn bỗng chạnh
Lao xao một chút lòng
Thu đến vẫn cô phòng
Ngập ngừng ngày liên tưởng.
Chuyến xe
Đưa Người tìm đến ngưỡng
Dốc vất vả đời leo
Trái tim Người trôi theo.
Nhìn ra Tôi kiệt lực.
Hỏi?
Linh hồn nào sa vực?
Chao gió, tiếng gà trưa
Mộ phần Tôi vẫn chưa
Cuối mưa chiều hạt nhỏ.
Ngày nào?
Ngày nào lời Người tỏ?
Mù mịt thì tương lai
Dĩ vãng thương nhớ ai?
Lưng chừng màu tang... khói
miengthuy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét