Ngôn ngữ mùa Thu (11)
Bến Thu
Đưa Em về một bến thu
Thuyền ai vớt lá, trăng thu mặt hồ
Ôi chao huyền hoặc trăng mờ.
Anh hoài đứng đợi, ngóng chờ nhân gian.
Thu xưa tình bước sang ngang.
Thu nay cùng với, Em đan sóng tình
Lá rơi chiếc bóng riêng mình.
Tôi Em thu viễn, ẩn hình trong nhau.
Khúc thu dìu dặt Em trao
Thu phong tôi gửi, ánh sao vĩnh hằng.
Yêu Em Tôi bảo Em rằng
Nghìn xa Tôi vẫn, đêm hằng nhớ thương.
Sợi thơ thu quắn tình vương
Chiều nương mục tử, du dương sáo diều
Hồ thu xanh ngát bóng chiều.
Ngữ thu muốn nói, những điều ẩn sâu.
Biết rằng Em đợi đã lâu
Tôi xin xua hết, đêm thâu đá buồn
Thác rơi, nước cuốn thành luồng.
Nhưng không ngăn được, mái xuồng tôi sang.
Thu này dừng kiếp lang thang.
Trong Em một khúc, tình lang nhé người
Chín thương cộng một thành mười.
Khúc thu Ta đã, là Người Dấu Yêu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét