Khúc Thu phai
Mùa lại đến trời thu vàng đổ lá
Mây giăng giăng phủ nẻo Tôi về
Kỷ niệm buồn thiu
Khi không vẹn ước thề
Em áo đỏ, về theo người khác.
Thu phai, tình tôi mất mác
Sắc phượng đỏ hồng, bỏng rát tim Tôi
Con đường ngày xưa, hai đứa chung đôi
Giờ riêng bước, mình Tôi lầm lủi.
Mùa thi năm nào, Tôi hỏi Em bao tuổi?
Mà dáng thướt tha, những buổi tan trường.
Tôi theo Em, dọc một con đường.
Khung trời Trưng Vương, ấp đầy mộng mị
Tình yêu đôi Ta, thật thà bình dị.
Cũng cánh phượng hồng, trang vỡ trao thư.
Thơ học trò, nào biết ưu tư.
Chỉ những từ DẤU YÊU đến vậy.
Trái tim hồng, Em bắt Tôi đứng dậy
Đi theo Em, ngậy mắt môi Yêu.
Ghế đá, hàng cây ngây ngất liêu xiêu.
Nụ hôn vội, một thời trinh nữ.
Kỷ niệm ngày xưa, giờ Em còn giữ.
Hay chỉ riêng tôi, chót thữ đắng cay.
Con đường xưa bỗng hóa chia hai.
Em quay gót, Tôi buồn thiu, buồn thít
Trưng Vương xưa,
nay Tôi về… tìm chút ít.
Đôi mắt ngày nào, Tôi thích, Tôi thương.
Nhưng khung trời, chỉ những đám mây vương.
Đâu còn đó, Em Tôi…
Thu vàng lá.
miengthuy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét