Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

" Nghe lòng vui nghe hoang mang đổi mới
Anh là anh người mở cửa vô thường"
Mỹ Trinh 




Dạo khúc Vô thường.

Vâng! sẽ là những con đường
Cho thơ Chúng ta không còn lạc vận
Những con đường đi về miền bất tận
Sâu tận hồn đau, một cõi vô thường.

Ta nắm tay nhau... đi trên những con đường
Thơ Em, thơ anh sẽ vô ngôi, vô tận
Nó giúp ta xóa nhòa oán hận.
Nơi những đau thương, lận đận một thời.

Về miền hư vô... ta sẽ không rời.
Dẫu rủi mai đã từng ngự trị
Nơi ấy ta vĩnh viễn xa rời miền đố kỵ
Của những gì trong thế giới bon chen

Ta cảm nhận từ nhau cái chút đan xen
Những tâm tư lắng trầm tịnh khúc
Một cung trầm, khởi đầu từ lúc.
Ta gửi đến Em, từng hạt nắng mai.

Để lòng ta cảm nhận men say
Từ trái tim Em, chút lòng trổi dậy
Đêm nay sao ta gần đến vậy?
Xin được cùng Em dạo khúc VÔ THƯỜNG


trakhucgiang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét