Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012


Đã mấy ai trên đời người hiểu được ?

Để vẫn sống bình thường không cảm nhận lẻ loi.


Mưa phố núi


Người có biết ?
Để sống được bình thường ...
là không phải dể
Trong cái thế giới lọc lừa ...
người dẫm lên nhau.
Họ luôn sống trên nỗi khổ đau
Quên tất cả nhân tình thế thái
Và sẵn lòng luôn làm điều trái
Vì lương tâm đã cháy tự lâu rồi.
Họ đâu còn cảm xúc bồi hồi
Hay rung động với cảnh đời đau khổ.
Thơ ... có thể chỉ là một chỗ
Họ khoe khoang kiến thức rộng sâu.
Nhưng thực tình chỉ là những đâu đâu
với những ngôn từ ... rỗng tuếch.
Lấy mắt mình, nhìn bầu trời như chú ếch
Tự giếng sâu ngốc nghếch ngỡ càn khôn
Những tâm hồn như thế đáng đem chôn.
Tận mồ sâu âm u, rỗng mục
Họ nào biết khơi trong, gạn đục.
Nào biết ... thế nào là nhẫn nhục, thương yêu.
Họ chỉ biết rao rêu
Thơ văn ba đồng, năm cắc ...
Nhưng cứ tưởng rằng mình là chắc
Như một bậc thầy, như một vĩ nhân
Đi dạy đời, thắc mắc tha nhân.
Những ngôn từ cao siêu, trống rỗng
Đôi lúc cũng giã vờ ...
bỗng một chút bâng khuâng
Khi thấy chiếc lá vàng rơi rụng ...
.......

Tôi muốn nói cùng Người ...
không bằng lời chúc tụng
Mà chỉ bằng lời chân thật con tim.
Khi đời là những bóng đêm
Ta cố chân thành, ngác ngơ để sống
Cái MỸ THIỆN CHÂN rất trống
Rất khó tìm trong lừa dối nhân gian.
Hãy đi tìm từ những nỗi lầm than.
Người sẽ thấy ... đời ... còn thương đau lắm
Để một lần Người được thấm.
Sống BÌNH THƯỜNG thôi ...
cũng khó lắm với ĐỜI.
Ngokhahoangtran

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét