Cổ tích trong mưa
Ký ức nào, cơn mưa còn lại
Người gác cung đàn, hoang dại ý thơ
Trăng tàn còn vương, theo những giấc mơ
Khuất nẻo xa, mờ sương bàng bạc
Cung, thanh trầm trôi theo ý nhạc
Người thả con thuyền, trôi lạc vào nhau
Lãng bảng ý thơ huyền thoại Người trao.
Nên Tôi nào hiểu, chỉ là thơ ...là nhạc
Tôi ngồi đếm, hạt mưa rời rạc.
Khúc vĩ cầm dào dạt sông trăng.
Hồn nhấp nhô con sóng lăng tăng.
Vào ký ức, lâng lâng đọng lại
CỔ TÍCH TRONG MƯA, NGHÌN THU MỀM MẠI.
TA VẪN CHỜ NGƯỜI TRỞ LẠI ĐÊM MƯA
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét