Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012


Con dốc đời

Mưa đời trút xuống cây thập giá ... 
Chúa buồn rét lạnh co ro . 
Tuyết đổ đông cứng cây thập giá ... 
Chúa ơi ! Hồn con ngất lịm rồi ! 

Ngày mai đời vẫn trôi , 
từng ngày thêm tội lỗi . 
Chồng chất nỗi buồn tôi , 
Anh xẻ san cùng với ? 

Xẻ làm chi nỗi buồn , 
khi nó đến tự muôn phương . 
Gánh làm chi thăng trầm nghiệt ngã ? 
Con dốc đời đổ mãi bóng ta . 

Đưa tay hứng ngọn gió Đông . 
Tôi ôm hết cả cái vòng truân chuyên. 
Mai đời vạn nẻo đảo điên , 
Tôi chia anh nửa trinh nguyên mộng đầu . 

Mưa phố núi

Tôi hiểu..." Cổ tích không về từ huyền thoại."
Nên đã bao lần, e ngại nghĩ suy.
Tình yêu có đến rồi sẽ đi.
Nếu không chân thành...chung thủy

Tôi biết...
Con dốc đời, ngoặc bao nhiêu khúc.
Tình có lúc...buồn vui
Đêm...là giữa tối thui
Nên oằn vai giữa đời nghiệt ngã.

Tôi hiểu...
Những nổi buồn vật vả
Nên nửa trinh nguyên chờ đợi...Người dâng.
Vì trong tôi, còn những bâng khuâng
Nên não cân, đảo điên mạch sống

Nhưng...!
Tôi biết...mình cần vẫn sống.
Thật với lòng, dưới Thập Giá nghìn xưa
Chúa... vẫn anh minh, dẫu trong giấc ngủ trưa.
Người cứu rổi...xa rời tội lỗi.

Và vì vậy...
Dẫu dốc đời mòn mỏi.
Tôi vẫn tìm Người...bằng một chữ CHÂN
Tự muôn phương, xin được nhẹ nâng
Tôi ôm hết, gió đông...bóng đổ
Để ngày mai Người dừng bến đổ.
Trong tim tôi...một chỗ...nhé Người.
ngokhahoangtran

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét