Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Vụng trộm

Anh là người vụng trộm nâng niu.
Theo chân bước, tan trường mỗi bữa.
Anh vẫn quen, cái làn hương sữa.
Tóc Em bay, trong gợn gió chiều.
Để đêm về thầm nhớ thầm yêu.
Nuôi mộng mị, một thời áo trắng.
Nhưng Em ơi ! thời gian là liều thuốc đắng.
Anh chưa kịp nói yêu, thì trời đã ráng chiều.
Hai ngã hai đường, không còn thấy Em yêu.
Anh phiêu bạt, bềnh bồng mây nước.

Đâu còn rồi, vần thơ hôm trước.
Đâu còn rồi mộng ước vu vơ.
Đâu còn rồi một chút hồn thơ.
Đàn lỡ nhịp, thơ cùng lạc vận.
Để mỗi chiều anh đây buồn giận.
Sao không nói yêu, để lận đận hai người.
Nhưng phải chi, ngày ấy... Em nỡ nụ cười.
Thì nắng nhẹ, đâu lười hôn Em khẻ.

Nếu biết rằng, đôi mình hai kẻ.
Đã thầm yêu, thì đâu phải lỡ làng.
Nếu biết rằng, Em sẽ ngỡ ngàng.
Vòng tay ấm, anh nồng nàn vụn dại.
Nếu cuộc đời, có chu kỳ trở lại.
Anh sẽ vẫn yêu, vẫn muốn thật nhiều.
Bao nồng nàn dành đến Em yêu.
Một chút nhớ, chút thương thời thơ dại.


ngokhahoangtran

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét