Ta nợ Em cuối cả cuộc đời.
Nợ yêu thương...
từ nghìn trùng vời vợi.
Nên ta xin làm sân ga đứng đợi.
Chuyến tàu chiều với một nồng thương.
Nếu lòng Em, dẫu có vấn vương
Ai trong ấy, thì ta vẫn đợi.
Đợi Em cuối... con dốc chiều từng sợi
Nắng đìu hiu trong nghĩ ngợi suy tư.
Tình yêu ta dành cho Em
rất đổi vô tư.
Không tính toan hay là ban bố
Ta yêu Em, không bằng đánh đố.
cũng chẳng cố làm, như một vĩ nhân.
Bởi tình yêu là phải hiến dâng.
Cho và Nhận công bằng, tự nguyện
Ta yêu Em bắt đầu từ câu truyện
của đời thường, ước nguyện bên nhau.
Cuối con đường sẽ là chỗ ta trao.
Lời yêu thương, chân thành...chờ đợi.
Dyca
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét