Vô Định....
Hãy bình yên, Em đi vào giấc ngũ
Đừng lụy phiền, vì đời vốn bảo giông.
Trong lòng Ta chỉ có một hoài mong.
Em sẽ mai trong người hạnh phúc.
Sông đời vẫn trôi, vượt ghềnh, vượt khúc.
Cũng như Ta quen rồi với những niềm đau.
Chỉ một cầu mong cho những ngày sau
Em quên dần, đừng đắng đo quá khứ.
Đời...! hãy luôn mở lòng dung thứ.
Em sẽ tịnh yên, khi mọi thứ bình thường.
Ta thì vẫn sẽ đi trên những con đường.
Dẫu không có Em, trong chiều nhạt nắng.
Trong tình yêu, Ta đâu cần làm người chiến thắng.
Vinh dự gì, khi oai oán van xin.
Ta trả Em về người, trong cõi sinh linh.
Để lại bắt đầu, từ số không vô định
Hoaibac
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét