Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Ta...trả...

Người lật đật. tìm trang thơ cũ.
Tìm lại chút tình, thừa mứa vừa tan.
Ta thì thong thả lật sang trang.
Với tứ thơ tình vừa mang lại.
Người thì nháo nhào như chạy
Sợ tình xa, dù nó thật gần
Ta... thì có thể sẽ không cần.
Nếu tình gần là không chân thật.

Bởi cuộc đời nếu mãi là tất bật.
Chạy nơi này, tìm kiếm chỗ kia.
Tình van xin, tình phải vòi chia.
Thứ tình ấy mai kia sẽ mất
Nhưng...nếu người, nhỏ dòng nước mắt.
Thì...này ! 
Ta trả người khuất tất nhân gian.
Ta ung dung, giữa bể thênh thang.
Chẳng ủy mị, ngồi trách than tình mất.
ngokhahoangtran

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét