Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

ƠN ĐỜI...!


Ơn Đời...!


“ Nguyện lành vết thương Em”
Bên trời mùa đông tuyết phủ
Chẳng biết tự bao giờ ấp ủ
Mà rất gần, cũ mới trong anh.

Trời vẫn còn xanh
Như đại dương xanh đôi bờ chờ đợi
Có phải ta đang nghĩ ngợi.
Giọt huyết tâm hồng, ta đợi hòa nhau.

Cuộc đời qua mau
Xin cùng hãy trao mật ngọt
Xua đi bóng đêm vàng vọt
Một thời nhỏ giọt sầu bi.

Nếu cuộc đời ta đã từng đi
Như chim Di qua vùng gió bão
Hay phải chứng minh mệnh đề nghịch đảo
Thì chân lý tận cùng sẽ bảo đúng sai

Ta còn một ngày mai
Thì hãy chia hai buồn vui – được mất
Và chân thành thì ất
Sẽ yên bình trong giấc hoan thiên

Ngữ vận đêm nay là lời rất thiêng liêng
Như ngọn nguồn riêng, từ sông quê Mẹ
Gửi đến Em lời ru nhè nhẹ
Sưởi ấm đông, lạnh giá quê người.

Rồi Em sẽ mĩm cười
Khi tay trong tay, người cùng song bước
Đêm nguyện ước
Vĩnh hằng ta thuộc về nhau.

Ơn..đời ! ta mãi bên nhau

Trakhucgiang

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

CÕI XƯA

Ba mươi năm một cuộc nhiễu nhương
Bên nắm mộ người thương tuyết phủ
Ba mươi năm hỏi rằng đã đủ
Lời nguyện thề mới cũ hay chưa?

Thoáng qua như một giấc ngủ trưa
Giật mình thơ ngây trang vỡ trắng
Nuốt ngược vào lòng dòng lệ đắng
Ta - Người đêm trắng chờ mong.

Tuổi học trò xưa sao quá thong dong
Nay sao lắm long đong số phận
Có nghe giọt cay mằn mặn
Giữa tuyết đông, hồn dấu lặng đợi chờ

Về nhé Người trong cõi mịt mờ
Cùng lắng nghe hồng tâm khờ dại
Đêm nguyên sinh ta trở lại
Cõi xưa... hoang dại tình người.

Từng ngày trôi qua ta mong lắm nụ cười
Nở trên môi Người phương xa thao thức
Hay còn đọng gì niềm ray rức
Xin điễm trang đời duy nhất tim tôi.

Trakhucgiang
Gửi Người nắng ấm quê hương

Xin gửi Người, chút nắng ấm Phương Nam
Xua giá đông trời Bắc Âu xa thẳm
Giao thừa đêm, cùng tôi đối ẩm
Nụ hôn môi, ta tẩm men nồng.

Đốt lên nhé Người ánh lửa hồng
Sưởi ấm tình, một thời hoang lạnh
Lạc loài Người, xa quê lòng chạnh
Tôi gửi Người kề cạnh yêu thương.

Trời se cho, một sợi tơ vương
Xin buộc chặt, lời thương sâu nặng.
Từ quê nhà tôi luôn thầm lặng
Dõi theo Người những chặng đường xa

Gửi đến Người, một nụ hôn xa
Vì hiểu ra, ta cần nhau lắm
Tôi tin… trái tim Người sẽ ấm
Bởi tôi mang nắng ấm từ tim.

Ngày với những lặng im
Đêm nuôi ngàn mộng mị
Trong chúng ta có thể còn điều lập dị.
Nhưng tôi tin ta không thể thiếu nhau rồi.

Này Người có nghe cảm xúc bồi hồi
Trong đêm ba mươi, ta vừa tìm nhau lại được
Vạn nẻo đường dẫu từng xuôi ngược
Điểm cuối dừng ta lại trong nhau.

Đêm xuân này ta rồi sẽ lại trao
Tất cả lời yêu, từ lâu đánh mất.
Tìm nhau từ tận sâu ánh mắt.
Những yêu thương dù có muộn màng

Xin gửi lời tim với những rộn ràng
Phút giao thừa, mộng vàng xao xuyến
Nắng Phương Nam cho Người lưu luyến.
Chút tình xuân, ta hiến đời nhau.


Trakhucgiang

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012

Vá...đời !

Nắm tay gầy một giấc hời
Người say giấc muộn, giữa đời ưu tư
Thu qua dần mất lời ru
Khơi miền ảo vọng, thiên thu hẫng bờ

Lạ chưa lòng vẫn đợi chờ
Trầm ngâm, nối tiếp hững hờ thu phong
Tiếng chim trời hót mênh mông
Triền miên Người lạc, hư không cõi hề.

Song khung chờ đợi bóng về
Cũ xưa, phố vắng não nề ướt mi
Âm thầm dõi gót chân đi
Hạt xuôi, hạt ngược, hạt ghi lưng tròng

Buồn ! cho số phận má hồng
Vẫn trăm năm đợi, nổi lòng vấn vương
Lẻ nào : " đó chỉ là sương" ?
Tạc ghi vách đá. Cố hương chạnh buồn

Nội tâm chao lượng cánh chuồn
Chằm chằm - Vá vá chút buồn lắng sâu
Mảnh thơ Người vá nơi đâu ?
Thú hoang, vọng ngữ . Ví đâu mảnh đời

Lắng nghe một khúc ru hời
Vá đời sáng tối, ngày rời hư vô
Lưng đồi vẳng tiếng....Nam mô.
Hồn lâng, mảnh vá. Cùng vô địa đàng.


miengthuy 
Khúc Thu phai

Mùa lại đến trời thu vàng đổ lá
Mây giăng giăng phủ nẻo Tôi về
Kỷ niệm buồn thiu
Khi không vẹn ước thề
Em áo đỏ, về theo người khác.

Thu phai, tình tôi mất mác
Sắc phượng đỏ hồng, bỏng rát tim Tôi
Con đường ngày xưa, hai đứa chung đôi
Giờ riêng bước, mình Tôi lầm lủi.

Mùa thi năm nào, Tôi hỏi Em bao tuổi?
Mà dáng thướt tha, những buổi tan trường.
Tôi theo Em, dọc một con đường.
Khung trời Trưng Vương, ấp đầy mộng mị

Tình yêu đôi Ta, thật thà bình dị.
Cũng cánh phượng hồng, trang vỡ trao thư.
Thơ học trò, nào biết ưu tư.
Chỉ những từ DẤU YÊU đến vậy.

Trái tim hồng, Em bắt Tôi đứng dậy
Đi theo Em, ngậy mắt môi Yêu.
Ghế đá, hàng cây ngây ngất liêu xiêu.
Nụ hôn vội, một thời trinh nữ.

Kỷ niệm ngày xưa, giờ Em còn giữ.
Hay chỉ riêng tôi, chót thữ đắng cay.
Con đường xưa bỗng hóa chia hai.
Em quay gót, Tôi buồn thiu, buồn thít

Trưng Vương xưa,
nay Tôi về… tìm chút ít.
Đôi mắt ngày nào, Tôi thích, Tôi thương.
Nhưng khung trời, chỉ những đám mây vương.
Đâu còn đó, Em Tôi…
Thu vàng lá.

miengthuy 

Tình... Nhật

Đóa Hồng Tím, Người đã để dành
Tặng cho Ai, một ngày Tình... nhật
Tim lại rung, là điều có thật
Cảm xúc lùa, thổi bật mồ côi.

Vực xa xôi, hồng tâm ru ảo
Tối não nề, chờ sáng thức thao
Lừng thu chao, tâm thức ẩn nao
Nâng niu ĐóaHồng trao thủy Tím.

Chứng nhân tình, bật rung... cung phiếm
Thánh thót nồng, ngự chiếm thu pha
Trùng trùng xa, khúc vọng ngân nga
Dạ chợt động, Người - Ta... hôn nụ

Ngôn yêu thương, nghìn trùng hội tụ
Tỏ soi tâm, chân ngụ... dâng quà
Lãng mạn song vẫn ẩn thật thà
Long lanh nhãn, vỡ òa lệ hạnh.

miengthuy

Dặn đêm

Người dặn hồn đừng ngủ.
Đong đủ khắc đợi mong
Ta một kiếp đi rong
Chờ nụ hôn mộng mị.


Chỉ nhớ


Người nhớ đường lên thị
Sau quên một lối về?
Hạt rơi nào não nề
Nhạt nhòe tâm thư lạnh.


Thu nào


Đêm thu hồn bỗng chạnh
Lao xao một chút lòng
Thu đến vẫn cô phòng
Ngập ngừng ngày liên tưởng.


Chuyến xe


Đưa Người tìm đến ngưỡng
Dốc vất vả đời leo
Trái tim Người trôi theo.
Nhìn ra Tôi kiệt lực.


Hỏi?


Linh hồn nào sa vực?
Chao gió, tiếng gà trưa
Mộ phần Tôi vẫn chưa
Cuối mưa chiều hạt nhỏ.


Ngày nào?


Ngày nào lời Người tỏ?
Mù mịt thì tương lai
Dĩ vãng thương nhớ ai?
Lưng chừng màu tang... khói


miengthuy