CÕI XƯA
Ba mươi năm một cuộc nhiễu nhương
Bên nắm mộ người thương tuyết phủ
Ba mươi năm hỏi rằng đã đủ
Lời nguyện thề mới cũ hay chưa?
Thoáng qua như một giấc ngủ trưa
Giật mình thơ ngây trang vỡ trắng
Nuốt ngược vào lòng dòng lệ đắng
Ta - Người đêm trắng chờ mong.
Tuổi học trò xưa sao quá thong dong
Nay sao lắm long đong số phận
Có nghe giọt cay mằn mặn
Giữa tuyết đông, hồn dấu lặng đợi chờ
Về nhé Người trong cõi mịt mờ
Cùng lắng nghe hồng tâm khờ dại
Đêm nguyên sinh ta trở lại
Cõi xưa... hoang dại tình người.
Từng ngày trôi qua ta mong lắm nụ cười
Nở trên môi Người phương xa thao thức
Hay còn đọng gì niềm ray rức
Xin điễm trang đời duy nhất tim tôi.
Trakhucgiang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét