Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

http://i1068.photobucket.com/albums/u458/Thienvi2012/102-3-1.jpg

MÊ KHÚC RU NGƯỜI


Ảo hư mê khúc người ơi
Tình xa là khúc lạc loài chơi vơi
Lạc nhau trong một cuộc chơi
Có nhau trong một bể khơi ru tình

Em ru sắc cỏ chung tình
Anh ru mộng mị bóng hình trong nhau
Đam mê lời ái ta trao
Câu thề anh đợi, tình nao Em chờ

Xanh xao ngày tháng hững hờ
Tim sau rộn rã bên bờ bến mê
Mi gầy giọt đọng ũ ê
Cơn say vời vợi, đê mê tình mời

À ơi, ạ ơi! ru hời
Ạ ơi! ru nhau một đời

Yêu nhau ta mãi ru hời
Mãi sau còn nuối, một đời ta ru
Chân tình đi suốt vạn thu
Luyến nhau lòng vẫn ẩn u đêm tàn

Về đâu đêm lặng trăng tàn
Dãi dầu rong đuổi non ngàn ánh khuya
À ơi! loe loét ánh tia
Ạ ơi! áo ũ đêm khuya RU NGƯỜI


trakhucgiang
Tự tình

Nghìn thu Ta vẫn chờ Người
Cùng Ta dạo bước giữa đời dối gian.
Trầm luân một kiếp nhân gian.
Ta cùng vượt bể gian nan lụy trần.

Giấc mơ tiên, đến thật gần
Sâu miền sương khói, trong ngần tim yêu
Bồng bềnh trong cõi phiêu diêu.
Chơi vơi Người nhé, ánh chiêu khuất ngàn

Đêm thâu lời tỏ khẻ khàn
Nghìn thu vẫn đợi, dịu dàng trong nhau
Từng đi qua những nỗi đau.
Tựa vào nhau nhé, Ta trao tự tình.

trakhucgiang
NẮNG QUÊ...

Nắng quê hương nuôi em khôn lớn
Nắng quê người sương khói màu yêu...

Nén lòng tạm biệt dừa nghiêng,
Hàng cau bỏ ngõ ngoại hiền sớm trưa.
Một lần xem tập ảnh xưa,
Con thơ hỏi nhỏ Mẹ ưa quê nào?

Ngậm ngùi hai tiếng LY TAO
"Quê Mẹ" "Quê chồng" em bảo cả hai.
Học chăm ắt sẽ thành tài,
Ba mẹ con về thăm lại cố quê.


Dulan

Nắng quê.


Hãy tin nhé Em...
rồi sẽ có một ngày.

Em lại về sông quê,
ngày xưa thưở nhỏ.

Nắng quê hương
vẫn luôn mở ngõ.

Đón đợi những người con
vời vợi trở về.

Nơi ấy vẫn mãi là nơi,
Em đã ước thề.

Với giọt nắng
hoài trông, hoài đợi.

Anh biết rất xa,
từ chân trời vời vợi.

Cái lạnh giá đông,
Em chờ nắng sông quê.

Ngày nối tiếp đêm,
những năm tháng lê thê.

Em chợt hoài.
Vạt nắng quê,
ngày nào...
nuôi Em khôn lớn.

Xứ người,
một lần...
trái tim Em đau đớn.

Khi một nửa phần,
Người đã khuất xa.

Từ trong sâu thẳm
tim Ta.

Bỗng cảm rung,
nỗi niềm chia sẽ

Ta cảm thương
bởi Em từng mạnh mẻ.

Vượt ngàn nỗi đau
vì con trẻ ngây thơ.

Nắng quê Người
Em vẫn sống bơ vơ.

Vẫn khát khao,
một ngày...
nắng quê trở lại.

Thôi thì...
anh xin áy ngại.

Một ngày... dìu Em...
về lại...
Nắng quê.


trakhucgiang

Đôi mắt.

Có phải ? ? ? ?
" Mẹ đã cho Em
Đôi mắt sáng ngời
Để nhìn đời
soi rỏ đục trong"
Đôi mắt ngày xưa
với những ước mong
Long lanh biếc
hồn nhiên thơ mộng.

Những buổi tan trường
trong chiều gió lộng
Bước hài Em
để mộng trong anh.
Đôi mắt Em
chứa cả trời xanh
Anh ngơ ngẩn
buông dòng thơ nhớ.

miengthuy



Em lại mộng.


em lại mộng . cảm xúc gầy gò sợ
anh  quên về . bờ nước lụt hôn em
loang loang thấm giòng vui đê vừa vỡ
ắp đầy tay . rơi xuống mặn môi mềm
                          @
em vóc nước vẽ tình lên bóng mắt
lên tâm tư . sau khoảng lặng đáy hồn
nhờ vậy thấy được đường riêng trước mặt
trái tim mình . con vụ quay trăm năm
                          @
em lại mộng . cánh tim vò võ nhớ
giấu vào thơ cơn nước mắt ào tràn
giòng đóng thạch . phiến tâm dày hơn đá
trong mênh mông . em chợt vút lên ngàn
                          @
anh bảo em . chuyện mình đà yên phận
cuộc tình mình . Huyền Thoại khắc lên thơ
tìm chi thêm . với tánh em nhạy cảm
ngỡ lạc loài rồi khóc giữa cơn mơ

đông hương



Vâng ! thì mộng, môi mềm đầy tay ấp
Anh quên về, nhưng vẫn lấp nụ hôn.
Cảm xúc gầy, dòng loang loáng hoàng hôn.
Con nước lụt, chôn tình ngày chớm.

Bóng mắt hình, Em vẽ anh thật sớm.
Tận tâm tư, khoảng lặng đáy hồn.
Con vụ quay, trái tim cảm bồn chồn.
Trăm năm đợi, vạn ngày chờ nhớ.

Anh dấu thơ, cánh tim Em vò võ.
Nước mắt trào, Em trong mộng vu vơ.
Phiến tâm hồn, hay phiến thạch khắc thơ ?
Mông mênh vút, trên ngàn vượt gió.

Anh nào bảo tình mình từng có.
Huyền thoại nào, để chữ hóa thơ.
Chỉ sợ một ngày, Em lại bơ vơ.
Lạc loài khóc, giữa cơn mơ mộng mị.

miengthuy
THU XƯA

Tiếng Thu Ai vọng đáy hồ.
Nghe như lời oán, t mồ vọng vang
Thuyền Ai lạc giữa miền hoang
Dòng đời hoen lệ, mênh mang nổi sầu.

Nguyệt thềm tỏa sắc ánh mầu
Phù du hóa kiếp thân nào trong Ai ?
Ngập ngừng nắng đổ nghiêng vai.
Lá rơi, rừng gọi thơ Nai lạc loài.

Tìm Ai một dáng hình hài
Cô liêu, áo trắng, nét ngài xanh sao
Phố phường náo động, xôn xao.
Nắng chiều, hương cũ, mi chao lệ nhòe.

Ngõ xưa, xóm vắng trưa hè
Quỳnh Hương ngơ ngẫn, e dè lặng thinh
Chữ tình sương ngậm lung linh
Không gian đêm trắng, khắc in đôi bờ.

Thu Ai với những hững hờ
Dường như tình cũng ơ hờ cùng Ai.
Thu về heo hắt gió lay
Chắt chiu giọt nắng miền say thưở nào

Hạ đi để lại mưa rào
Tã tơi vàng lá, tình nào trôi xa ?
Thu Người lỡ lạc vào Ta ?
Hồi chuông vang đổ, ngân nga mộ phần.

Gió thu Ai nhẹ đến gần ?
Gọi nhau một nửa, trong ngần thu xưa.
Mưa về, vườn lại vắng thưa.
Người chờ, Tôi đợi, Ai xưa nổi buồn ?

hanbaogiang

Cám ơn anh hanbaogiang đã ghé thăm và tặng TrúcLan bài THU XƯA.
Tuy là THU XƯA nhưng diễn tả THU NAY giống như nơi TrúcLan đang cư ngụ vào mùa này...
TrúcLan mượn nơi này để đáp lễ anh đến chơi qua bài thơ TÌNH NHƯ CHIẾC LÁ THU RƠI.

http://tranclan.dyndns.org/Truclan/Pictures/TranhTho/TinhNhuChiecLaThuRoi.gif

TÌNH NHƯ CHIẾC LÁ THU RƠI

Lá rơi một chiếc bên hồ
Nằm trên phiến đá lõa lồ dưới trăng
Thềm hoang đêm lạnh giá băng
Lá vàng đọng giọt bỗng thăng hoa tình

Ngày mai nắng dậy bình minh
Từ trong giọt lệ thấy mình phôi pha
Xưa kia vóc ngọc lầu ngà
Tháng năm rồi cũng phải qua đoạn trường

Hạ đi nhạt sắc, phai hương
Thu sang vàng
úa trời thương biển sầu
Hay là tại gió mưa Ngâu
Hạ xanh, thu đến, vàng nâu mảnh đời

Vô tình tờ lịch cũng rơi
Phận như chiếc lá góc trời cô liêu
Thu như con sóng thủy triều
Tình xanh giờ đã muối tiêu tháng ngày

Nằm trên phiến đá đêm nay
Ngó nghiêng chợt thấy chốn này quạnh hiu
Trăng đêm thấp thoáng phù kiều
Xoáy dòng định mệnh trăm chiều vỡ tan

Tìm đâu tháng bạc ngày vàng
Tìm đâu một cõi thiên đàng như xưa
Lưng trần dãi nắng dầm mưa
Mơ ngày hạ cũ sáng trưa với cành

Bao giờ mới được hồi sanh
Hay là thiên định, thôi đành... đành thôi
Thu về nghiệt ngã thu ơi
Nằm trên phiến đá vọng lời trối trăng

TrúcLan
KHÚC TÌNH THU

Tình Thu chiếc lá nhẹ rơi.
Lỏa lồ ánh nguyệt, chơi vơi mặt hồ
Đêm hoang giá lạnh nấm mồ.
Vọt vàng ngày cũ, ngựa thồ phiền ưu.

Ngày xưa tình hát khúc ru
Nay tình dạo khúc, âm u đoạn trường.
Xưa kia nguyệt thẹn, hoa nhường.
Nay vàng rũ úa, ong chường, bướm chê.

Hạ ru vào giấc đắm mê.
Thu về gội rữa, tái tê mãnh đời.
Ạ ơi ! một tiếng ru hời.
Biển sầu mặn nước, giọt rời mi cay.

Vô tình đường rẽ chia hai.
Mưa thu xóa hết, nhạt phai dấu hồng.
Xót thương đêm vắng cô phòng.
Muối tiêu sợi trắng, bềnh bồng mưa Ngâu.

Dấu xưa tìm lại chốn đâu ?
Hồn xưa thu thảo, bễ dâu xóa nhòa.
Quạnh hiu phiến đá đêm ngà.
TRÚC LAN một nhánh, la đà hồ thu.

Bây chừ tình lại khúc ru.
Định duyên kết lại, thiên thu hồng trần.
Gương thu dáng ngọc, trắng ngần.
Thu phong một ngọn, tình gần đong đưa.

Vào thu với những hạt mưa.
Xóa tan dấu tích, tình xưa lệ nhòa.
Tâm thu một khúc giao hòa.
Lá thu thuyền chiếc, chiều tà trong nhau.

Thu về xin nhé khẻ trao.
Giao bôi rượu ấm, nao nao men tình.
Phượng Loan sẽ hết riêng mình.
Nguyệt thu gãy khúc, ẫn tình thiên thu.

hanbaogiang