Trái...Yêu...!
Trái tim thì có nhiều ngăn
Nhưng tình yêu
thì không nhiều ngăn ban bố.
Nếu Ai đem tình yêu làm câu đố.
thì mãi sẽ là, kẻ ngố mà thôi.
Tình yêu chẳng phải là những viên trôi.
Nên chẳng cần van xin nài nỉ.
Tình yêu cũng chẳng phải là thẩm mĩ.
Đem sánh so, chọn lựa tựa món hàng.
Tình yêu cũng chẳng phải xếp hàng
chờ đặt ân, lồng vàng, son thiếp.
Tình yêu phải là đời đời kiếp kiếp.
chỉ một người và chỉ một mà thôi
hoangtranngokha
Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012
Vụng trộm
Anh là người vụng trộm nâng niu.
Theo chân bước, tan trường mỗi bữa.
Anh vẫn quen, cái làn hương sữa.
Tóc Em bay, trong gợn gió chiều.
Để đêm về thầm nhớ thầm yêu.
Nuôi mộng mị, một thời áo trắng.
Nhưng Em ơi ! thời gian là liều thuốc đắng.
Anh chưa kịp nói yêu, thì trời đã ráng chiều.
Hai ngã hai đường, không còn thấy Em yêu.
Anh phiêu bạt, bềnh bồng mây nước.
Đâu còn rồi, vần thơ hôm trước.
Đâu còn rồi mộng ước vu vơ.
Đâu còn rồi một chút hồn thơ.
Đàn lỡ nhịp, thơ cùng lạc vận.
Để mỗi chiều anh đây buồn giận.
Sao không nói yêu, để lận đận hai người.
Nhưng phải chi, ngày ấy... Em nỡ nụ cười.
Thì nắng nhẹ, đâu lười hôn Em khẻ.
Nếu biết rằng, đôi mình hai kẻ.
Đã thầm yêu, thì đâu phải lỡ làng.
Nếu biết rằng, Em sẽ ngỡ ngàng.
Vòng tay ấm, anh nồng nàn vụn dại.
Nếu cuộc đời, có chu kỳ trở lại.
Anh sẽ vẫn yêu, vẫn muốn thật nhiều.
Bao nồng nàn dành đến Em yêu.
Một chút nhớ, chút thương thời thơ dại.
ngokhahoangtran
Anh là người vụng trộm nâng niu.
Theo chân bước, tan trường mỗi bữa.
Anh vẫn quen, cái làn hương sữa.
Tóc Em bay, trong gợn gió chiều.
Để đêm về thầm nhớ thầm yêu.
Nuôi mộng mị, một thời áo trắng.
Nhưng Em ơi ! thời gian là liều thuốc đắng.
Anh chưa kịp nói yêu, thì trời đã ráng chiều.
Hai ngã hai đường, không còn thấy Em yêu.
Anh phiêu bạt, bềnh bồng mây nước.
Đâu còn rồi, vần thơ hôm trước.
Đâu còn rồi mộng ước vu vơ.
Đâu còn rồi một chút hồn thơ.
Đàn lỡ nhịp, thơ cùng lạc vận.
Để mỗi chiều anh đây buồn giận.
Sao không nói yêu, để lận đận hai người.
Nhưng phải chi, ngày ấy... Em nỡ nụ cười.
Thì nắng nhẹ, đâu lười hôn Em khẻ.
Nếu biết rằng, đôi mình hai kẻ.
Đã thầm yêu, thì đâu phải lỡ làng.
Nếu biết rằng, Em sẽ ngỡ ngàng.
Vòng tay ấm, anh nồng nàn vụn dại.
Nếu cuộc đời, có chu kỳ trở lại.
Anh sẽ vẫn yêu, vẫn muốn thật nhiều.
Bao nồng nàn dành đến Em yêu.
Một chút nhớ, chút thương thời thơ dại.
ngokhahoangtran
Ta...trả...
Người lật đật. tìm trang thơ cũ.
Tìm lại chút tình, thừa mứa vừa tan.
Ta thì thong thả lật sang trang.
Với tứ thơ tình vừa mang lại.
Người thì nháo nhào như chạy
Sợ tình xa, dù nó thật gần
Ta... thì có thể sẽ không cần.
Nếu tình gần là không chân thật.
Bởi cuộc đời nếu mãi là tất bật.
Chạy nơi này, tìm kiếm chỗ kia.
Tình van xin, tình phải vòi chia.
Thứ tình ấy mai kia sẽ mất
Nhưng...nếu người, nhỏ dòng nước mắt.
Thì...này !
Ta trả người khuất tất nhân gian.
Ta ung dung, giữa bể thênh thang.
Chẳng ủy mị, ngồi trách than tình mất.
ngokhahoangtran
Người lật đật. tìm trang thơ cũ.
Tìm lại chút tình, thừa mứa vừa tan.
Ta thì thong thả lật sang trang.
Với tứ thơ tình vừa mang lại.
Người thì nháo nhào như chạy
Sợ tình xa, dù nó thật gần
Ta... thì có thể sẽ không cần.
Nếu tình gần là không chân thật.
Bởi cuộc đời nếu mãi là tất bật.
Chạy nơi này, tìm kiếm chỗ kia.
Tình van xin, tình phải vòi chia.
Thứ tình ấy mai kia sẽ mất
Nhưng...nếu người, nhỏ dòng nước mắt.
Thì...này !
Ta trả người khuất tất nhân gian.
Ta ung dung, giữa bể thênh thang.
Chẳng ủy mị, ngồi trách than tình mất.
ngokhahoangtran
Vết khắc...
Có thể
đêm sẽ ngắn hơn
Khi yêu thương nhoà nhạt
và ... nỗi buồn
hoá cấp số nhân.
Có thể
bằng lăng tím màu chung thuỷ
Lối Em về
vẫn còn người chờ đợi, ngóng trông.
Thì Em ơi
hãy thôi cô quạnh
Đừng mãi làm
một ánh sao hôm.
Hãy cùng Ta
xoá nhoà vết khắc.
Con chữ đong đầy
thời khắc Yêu ... thương.
Có thể
nỗi buồn Em sâu lắng.
Ta xin một lần
đem nắng ban mai.
và ... có thể
ngày một, ngày hai.
Ta vẫn chờ Em
nối liền khoảng cách
ngokhahoangtran
Có thể
đêm sẽ ngắn hơn
Khi yêu thương nhoà nhạt
và ... nỗi buồn
hoá cấp số nhân.
Có thể
bằng lăng tím màu chung thuỷ
Lối Em về
vẫn còn người chờ đợi, ngóng trông.
Thì Em ơi
hãy thôi cô quạnh
Đừng mãi làm
một ánh sao hôm.
Hãy cùng Ta
xoá nhoà vết khắc.
Con chữ đong đầy
thời khắc Yêu ... thương.
Có thể
nỗi buồn Em sâu lắng.
Ta xin một lần
đem nắng ban mai.
và ... có thể
ngày một, ngày hai.
Ta vẫn chờ Em
nối liền khoảng cách
ngokhahoangtran
Ngu Ngơ Rồi Lại Ngu Ngơ
Thôi em chẳng bận lòng chi
Đời cứ lăn lóc thảnh thơi bụi hồng
Vô thường lối đến hư không
Vô thường thả nhẹ chữ buồn gió bay
Ngu ngơ gom chữ về say
Đam mê mài dủa trần ai cũng mềm
Mặc cho giông bão gập ghềnh
Níu bờ nhẩn nhục ghi tên đá vàng
Mặc cho hung dữ bạo tàn
Ngu ngơ qua hết bên đàng ngày lên
Trời cao đất rộng mông mênh
Sá chi mọn nhỏ còng kềnh vác đau
Mặc cho tài mệnh sang giàu
Tình đâu chỉ để bán rao bạc tiền
Ngẫng đầu bao kẻ ngồi trên
Nên ta chưa giỏi chưa kiêu căng đời
Ngu ngơ dạo phố rong chơi
Ngu ngơ gom chữ kết lời tặng thơ
Ngu ngơ thả gió ngu ngơ
Ngu ngơ mây nắng thờ ơ thói đời
Mỹ Trinh
Ngu...ngơ..
Em cứ sống giữa đời... một cách ngu ngơ.
Bởi đôi lúc trong ngu ngơ là lòng trong sáng.
Ta chợt thấy Em một ngày bừng sáng.
Giữa dòng đời chứa lắm chán chê.
Ta cảm ơn Em vì một chút đam mê
Cái Nghĩa - Nhân đang cần nhiều lắm.
Và...trong chiều sâu thăm thẳm.
Em hoá dịu hiền...một chút trong Ta.
hoangtranngokha
Thôi em chẳng bận lòng chi
Đời cứ lăn lóc thảnh thơi bụi hồng
Vô thường lối đến hư không
Vô thường thả nhẹ chữ buồn gió bay
Ngu ngơ gom chữ về say
Đam mê mài dủa trần ai cũng mềm
Mặc cho giông bão gập ghềnh
Níu bờ nhẩn nhục ghi tên đá vàng
Mặc cho hung dữ bạo tàn
Ngu ngơ qua hết bên đàng ngày lên
Trời cao đất rộng mông mênh
Sá chi mọn nhỏ còng kềnh vác đau
Mặc cho tài mệnh sang giàu
Tình đâu chỉ để bán rao bạc tiền
Ngẫng đầu bao kẻ ngồi trên
Nên ta chưa giỏi chưa kiêu căng đời
Ngu ngơ dạo phố rong chơi
Ngu ngơ gom chữ kết lời tặng thơ
Ngu ngơ thả gió ngu ngơ
Ngu ngơ mây nắng thờ ơ thói đời
Mỹ Trinh
Ngu...ngơ..
Em cứ sống giữa đời... một cách ngu ngơ.
Bởi đôi lúc trong ngu ngơ là lòng trong sáng.
Ta chợt thấy Em một ngày bừng sáng.
Giữa dòng đời chứa lắm chán chê.
Ta cảm ơn Em vì một chút đam mê
Cái Nghĩa - Nhân đang cần nhiều lắm.
Và...trong chiều sâu thăm thẳm.
Em hoá dịu hiền...một chút trong Ta.
hoangtranngokha
Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012
"chỉ đừng mất mát trong đồng tử
thì nẽo gần . xa tùy nghĩ suy .
ĐHT
thì nẽo gần . xa tùy nghĩ suy .
ĐHT
Tôi đi tìm một dấu chim Di
Xua ngọn gió mồ côi chiều thứ bảy
Để gót hài cùng Tôi trong điệu nhảy
Hóa thân vào trong bóng của nhau.
Tôi biết, cái cần tìm...để trao
Để đọng lại vành mi sâu thẳm
Giọt ngọc nào, trên vành ướt đẳm
Mộng mị nào, hạt ấm tâm giao.
Dừng trong nhau, để chợt thấy nao
Giấc chiêm bao, rất cần Ai đếm
Những nổi buồn tự lâu dấu giếm
Cứ tuôn trào, gội rửa sầu vương.
Chỉ cần thôi... một cái chữ thương
Thì đồng tử vương hình...ẩn bóng
Ta dìu nhau vào Thu ánh...óng
Âm ngữ Thi cảm khúc dậy thì.
Hãy cùng tôi nghe lắng...rầm rì
Ánh mưa sa...cội nguồn gội rửa.
Tự thẳm sâu, trái tim một nửa
Đợi chờ nhau từ thưở nghìn thu
Gió chiều này, xua nổi âm u
Xua mồ côi, một thời hụt hẩng
Cùng nhau nhìn, góc trời...rất thẳng
Một màu thương, phẳng lặng...GIÓ CHIỀU
Xua ngọn gió mồ côi chiều thứ bảy
Để gót hài cùng Tôi trong điệu nhảy
Hóa thân vào trong bóng của nhau.
Tôi biết, cái cần tìm...để trao
Để đọng lại vành mi sâu thẳm
Giọt ngọc nào, trên vành ướt đẳm
Mộng mị nào, hạt ấm tâm giao.
Dừng trong nhau, để chợt thấy nao
Giấc chiêm bao, rất cần Ai đếm
Những nổi buồn tự lâu dấu giếm
Cứ tuôn trào, gội rửa sầu vương.
Chỉ cần thôi... một cái chữ thương
Thì đồng tử vương hình...ẩn bóng
Ta dìu nhau vào Thu ánh...óng
Âm ngữ Thi cảm khúc dậy thì.
Hãy cùng tôi nghe lắng...rầm rì
Ánh mưa sa...cội nguồn gội rửa.
Tự thẳm sâu, trái tim một nửa
Đợi chờ nhau từ thưở nghìn thu
Gió chiều này, xua nổi âm u
Xua mồ côi, một thời hụt hẩng
Cùng nhau nhìn, góc trời...rất thẳng
Một màu thương, phẳng lặng...GIÓ CHIỀU
Thuyền đi...Thuyền về..!
xưa cầm cự kiếp thiên di
đậu trên sóng đếm thuyền đi .thuyền về
con thuyền chở những hẹn thề
mùa trinh nguyên ấy vai kề với vai
xưa cầm cự kiếp chờ mai
cánh chùng . sắp mỏi . thở dài .mông lung
bay lên , sợ gió cuồng phong
xác xơ . Thuở Ấy mộng từng bồng phiêu
xoãi chân trên cát cao triều
uống ba giọt mặn . bay liều . biết đâu !
thinh không nắng quái muôn màu
gắn vào đồng tử nỗi sầu không tên
tâm tư vạn cổ thâm đêm
bến bờ rong ngỡ phủ thêm cao tầng
hoài người một sáng . bỗng gần
con thuyền gió hứa chợt dừng ... dang tay
đht
Xưa tiền kiếp ... hẹn đến nay
Hoài trong một tối, Người gần trong tôi
Trôi Thuyền mãi cứ trôi
Bến hoài chờ đợi, một tôi bập bềnh
Cát cao triều xuống gập ghềnh
Muôn màu phẳng lặng, dập dềnh sóng xô
Tinh không thuyền ẩn nhấp nhô
Thiên Di sãi cánh, hư vô tử đồng
Xác xơ một kiếp phiêu bồng
Cánh chùng sợ gió trập trùng phong ba
Thở dài ... mộng ấy còn xa
Mông lung ... gót mỏi xót xa phận người
Tôi tìm ... tìm chút nụ cười
Mùa trinh nguyên ấy hỡi Người nhớ chăng?
Hẹn thề Thuyền chở đêm trăng
Sóng ru một khúc, lăn tăn đợi chờ
hoangtranngokha
Hoài trong một tối, Người gần trong tôi
Trôi Thuyền mãi cứ trôi
Bến hoài chờ đợi, một tôi bập bềnh
Cát cao triều xuống gập ghềnh
Muôn màu phẳng lặng, dập dềnh sóng xô
Tinh không thuyền ẩn nhấp nhô
Thiên Di sãi cánh, hư vô tử đồng
Xác xơ một kiếp phiêu bồng
Cánh chùng sợ gió trập trùng phong ba
Thở dài ... mộng ấy còn xa
Mông lung ... gót mỏi xót xa phận người
Tôi tìm ... tìm chút nụ cười
Mùa trinh nguyên ấy hỡi Người nhớ chăng?
Hẹn thề Thuyền chở đêm trăng
Sóng ru một khúc, lăn tăn đợi chờ
hoangtranngokha
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)