Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

ĐAU NGÁI...NHỮNG CON ĐƯỜNG


Đau ngái… những con đường


Con đường của ngày xưa
Buồn màu mưa, màu mắt.
Con đường đi zít zắc.
Cột gút thắt đời ai ?

Rưng rưng giọt lệ cay.
Của ngày buồn đưa tiễn
Con đường xa miên viễn
Có còn người đợi không ?



Hay chỉ gió mênh mông
Gào thảo nguyên lồng lộng
Hoặc chỉ là giấc mộng.
Qua đêm rồi phù du.

Con đường của thiên thu.
Ngập lá vàng cổ mộ.
Nơi ta - người hội ngộ.
Trong cội nguồn hư vô.

Những con đường mấp mô.
Đưa ta về cát bụi
Ngày xưa là đá cuội
Ru tình một giấc ưu.


Con đường của trời thu.
Gội rửa ưu… phiền não
Ta suốt đời nghịch đảo.
Đo được mấy cung đường

Kiếp duyên nỗi chán chường.
Con đường qua bão nổi
Trái tim già cằn cỗi.
Sao gắn nổi buồn đau.

Con đường của ngày sau.


Vẫn nao nao mờ mịch
Đời luôn là bi kịch.
Nên xám xịt nhân gian.


Xin một đời lang thang.
Xa xa con đường… ái.
Nơi ẩn nhiều ngang trái.
Làm đau ngái tim người.

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

KHÚC RU...MÀU CÁNH PHƯỢNG


Khúc ru...màu cánh Phượng


Cuối tháng năm mưa lâm thâm ướt áo.
Mắt Em nhoè, nương náu trong anh
Ta dìu Em tìm một mảng trời xanh.
Tìm chút nắng hanh, sưởi hồng cánh phượng.


Hay Em cứ chờ… ta đi tìm mượn.
Tiếng ve ran, màu phượng đỏ bừng.
Trái tim Em, nếu vẫn đập không ngừng
Thì ta rất mừng, xin một phần hiện diện.

Bài thơ tháng năm, thường ẩn bao sự kiện
Mùa chia tay, chim chiền chiện chao cành.
Ta muốn ru Em vào giấc trong lành
Đêm mộng mị hoá thành thương mến.



Qua tháng sáu, ta nhờ cơn mưa đến
Trôi dạt tình ta, về bến Em chờ.
Nơi trái tim Em, đầy ấp những bất ngờ
Dành cho ta, một bờ yêu bỏng cháy.

Thương thật thương, miền Em con gái.
Nên ta dành, một góc riêng mình
Nụ hôn đầu tiên, sao tim đập thp thình ?
Chao ngây ngất, tựa biển tình dậy sóng

Tháng năm…giọt mưa sa, ươm mầm sự sống
Ta chờ Em ươm… hạt giống yêu thương.
Để ta ! kẻ lãng du, khát ánh chiêu dương
Đêm miền đợi vấn vương câu nhớ..



Em tím Huế, lúc bên ni - chừ bên nớ
Có chờ ta không đem mớ trầu cay.
Miếng trầu ta têm, nồng vối men say.
Như tình ta vẫn chờ ai vời vợi.

Đoá phượng tím ngày xưa Em đợi.
Ta vô tình, nào nghĩ ngợi xa xăm.
Để chừ ngày… sắp hết tháng năm
Qua tháng sáu, lâm râm lá hẹ.

Đêm nguyên sơ, hương tình thoáng nhẹ.
Ta dìu Em vào, da diết mùa thương.
Và mượn sáo diều, ngân khúc du dương.
Ru Em bằng, trái tim… màu cánh phượng.





Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

VAN NGƯỜI...



Van Người...!


Dường như ta chẳng hề quen.
Sao Em lại cứ, chen vào đời tôi
Nửa đời qua, kiếp nổi trôi
Nên tôi nào dám, để Em đợi chờ

Thân phận tôi, là một gã khờ.
Nửa mê, nửa tỉnh dật dờ men say.
Thôi thì riêng một mình cay.
Xin Em đừng đến, chia hai nỗi buồn.

Thân tôi…. xin trả cội nguồn.
Quay về cát bụi, suối luồng hoang sơ.
Bởi người….chỉ  thoáng cơn mơ.
Giật mình nhìn lại chơ vơ giữa đời



Tri âm tương ngộ bởi trời.
Quả tim lịm tắt là rời nhân gian.
Đừng Em ! quên nhé… tôi van
Bất ngờ chợt gặp, đa mang làm gì



Xuân – Đông – Thu - Hạ chu kỳ
Bốn mùa trời đất d gì đổi thay.
Tôi – Em một ngả nhưng hai.
Nên mong Em chớ chọn sai lối tình.

Đêm hanh hao, xót thân mình.
Van Em đừng để, bóng hình tôi lưu
Để tôi là mãi chàng Ngưu.

Lang thang đi giữa phiền ưu cuộc đời.


Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

MIỀN ĐỢI



Miền đợi...

Tâm rũ rượi, đêm buồn vời vợi
Tịnh không gian, chờ đợi chiêm bao
Mắt hanh hao, câu tứ chênh chao
Ánh nguyệt nao, ngây buồn nét rủ

Gió vẫn gió, đưa về miền cũ
Mây vẫn trôi, vừa đủ ngâu mưa.
Xào xạc thu, đổ lá vàng trưa
Thảng thốt đưa, ngày buồn nứt rạn



Múc nỗi buồn, sao là vừa cạn ?
Hồn lạc loài, giới hạn thanh âm
Bỏ dây chùng, cung bật lặng câm
Đêm hoang dại, triều âm ngủ - thức


Nỗi đau nào, tháng ngày chưa dứt
Mắt môi nào, tiềm thức dại ngây
Hỏi rằng sao ? Người đó – Tôi đây
Bể mơ hồ, lất lay miền đợi


CÓ - KHÔNG...?




CÓ - KHÔNG...?

Tôi nào trách, khi Em không nói
Có – Không …? hai ngữ quá mông mênh
Thì thôi tôi hỏi, sóng lênh đênh
Hỏi trăng chênh vênh, treo đầu núi


Có – Không… ? cuộc tình khi về cuối
Nhớ quên nghiệt ngã ở đôi bờ.
Xin Người cho tôi chút hững hờ.
Chờ nhân gian dật dờ đâu đó

Gửi lòng mình bay theo ngọn gió
Có dối không, nơi đó tình tôi ?
Phiến đá buồn, chắn giữa dòng trôi
Để làn môi nhạt nhòa hôn nụ


Ký ức xưa, dối lòng đêm ngụ
Ảo ảnh người hội tụ có – không ?
Khi đời tôi làm kẻ hát rong
Có – không…? miền thong dong Em đợi

Có – Không… ? xin Em đừng nghĩ ngợi
Bởi vì tôi, đã từng đợi cô đơn
Trong tôi…chưa bao giờ toan tính thiệt hơn.
Vốn tình tôi… có thể chỉ cho, mà không chờ nhận


Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

RỒI...CŨNG SẼ PHẢI QUÊN




Rồi...cũng sẽ phải quên


Rồi có lúc… cũng sẽ phải quên.
Như ngày xưa ta chưa từng biết
Trái tim có bao giờ đâu… nuối tiếc
Khi một nửa kia, mải miết đi tìm.

Thôi… thì hãy cố nén kìm
Tự đắm chìm trong nỗi đau vụn vỡ.
Hỏi con sóng nào làm ta bỡ ngỡ ?
Cuộc tình nào vỡ bọt mong manh


Tìm chi những chua xót long lanh
Giọt lệ đắng cay, rơi lìa hai nửa
Cũng tại ta cứ hoài nhen nhóm lửa.
Giữa bão giông, nên nào giữ được tình.

Tại sao ta lại cứ trách mình ?
 Khi tình người đang thay áo.
Thôi… thì tự ta tìm nơi nương náu.
Trong nửa đơn côi, khi sáo sang sông.




Trái tim ta vốn đã giá đông.
Thì ngại gì cuồng phong bão táp.
Giã từ nhé người, miền ấm áp.
Để rồi đến lúc… cũng sẽ quên

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

DÒNG SỮA MẸ



Dòng sữa mẹ



Bú đi con…lần cuối cùng dòng sữa mẹ
Lần cuối cùng… con nhé mẹ đi xa.
Quê hương mình, trải bao cuộc can qua
Mẹ bỏ lại con, giữa bao la trời đất.

Con ơi !  tuổi thơ con…tội gì phải mất ?
Dòng sữa ngọt ngào, từ mẹ cho con.
Mẹ đi… đâu phải vào giấc ngủ ngon.
Để lại con héo hon, một mình thơ dại.

Bú đi con…những gì còn chút lại.
Để bắt đầu cuộc sống bơ vơ.
Biết ngày mai, Ai mở lòng…nhặt  lấy con thơ ?
Hay con chơ vơ, giữa bầy sói đói.

Trang tuổi thơ con, bắt đầu bằng đêm tối
Mẹ không còn trên đời…chỉ lối con đi
Con ơi ! nếu trời cao hỏi mẹ ước chi.
Mẹ sẽ ước con đi cùng mẹ.


Nhưng !  trời ơi… con của mẹ.
Nào biết chi, bên thi thể mẹ con.
Con vẫn tìm dòng sữa ngọt ngon
Hoà cùng máu, sinh ra con từ mẹ