Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

VAN NGƯỜI...



Van Người...!


Dường như ta chẳng hề quen.
Sao Em lại cứ, chen vào đời tôi
Nửa đời qua, kiếp nổi trôi
Nên tôi nào dám, để Em đợi chờ

Thân phận tôi, là một gã khờ.
Nửa mê, nửa tỉnh dật dờ men say.
Thôi thì riêng một mình cay.
Xin Em đừng đến, chia hai nỗi buồn.

Thân tôi…. xin trả cội nguồn.
Quay về cát bụi, suối luồng hoang sơ.
Bởi người….chỉ  thoáng cơn mơ.
Giật mình nhìn lại chơ vơ giữa đời



Tri âm tương ngộ bởi trời.
Quả tim lịm tắt là rời nhân gian.
Đừng Em ! quên nhé… tôi van
Bất ngờ chợt gặp, đa mang làm gì



Xuân – Đông – Thu - Hạ chu kỳ
Bốn mùa trời đất d gì đổi thay.
Tôi – Em một ngả nhưng hai.
Nên mong Em chớ chọn sai lối tình.

Đêm hanh hao, xót thân mình.
Van Em đừng để, bóng hình tôi lưu
Để tôi là mãi chàng Ngưu.

Lang thang đi giữa phiền ưu cuộc đời.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét