HỒI SINH ...
Những nấc thang
dài sâu hun hút ...
Như đường lên
đỉnh núi thiên duyên.
Em sẽ đếm
Có bao nhiêu nấc?
Là bấy nhiêu
Nhịp đập hồi sinh ...
Khi luyến ái
Chợt gần tim ngõ
Men có say
Chuếnh choáng hương lòng!
Sợi tơ nào
Vương giữa ba sinh?
Khúc ru anh
Vạn kiếp hồi sinh ...
Dulan
Khúc ru anh
nếu đem lại hồi sinh.
Anh sẽ ru
Em vào góc nhớ.
Sợi tơ nào
Giăng ngang là cớ
Để anh dừng
Ở bậc thang yêu
Men có say
một khúc ngân tiêu
Em hãy tựa
vào vai anh đợi
Hương lòng Em
tỏa lan vời vợi
Hồn anh bay
lên đỉnh yêu thương
Núi Thiên duyên
nhè nhẹ mây vương
Nghe nhịp đập
hồi sinh tâm thức
Đường ta đi
Sẽ không còn đứt
Một nửa chừng
của khúc Hoang thiên
hoangtranngokha
Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012
DL ghé tham và đoc tho anh..
Than men,
Du hạ...
Cảm ơn Người, đã dìu ta vào miền Du Hạ
Nơi ánh sáng chan hòa, tràn ngập thương yêu
Ánh nắng cuộn tràn như ngọn lửa đốt thêu.
Để tình Ta bổng... một ngày trổi dậy.
Dẫu đã từng đi qua miền sóng dậy
Vẫn rộn ràng nhịp đập trái tim.
Cảm ơn Người bài hát dịu êm
Đong đưa...ru ta vào du hạ
ngokhahoangtran
Than men,
Du hạ...
Cảm ơn Người, đã dìu ta vào miền Du Hạ
Nơi ánh sáng chan hòa, tràn ngập thương yêu
Ánh nắng cuộn tràn như ngọn lửa đốt thêu.
Để tình Ta bổng... một ngày trổi dậy.
Dẫu đã từng đi qua miền sóng dậy
Vẫn rộn ràng nhịp đập trái tim.
Cảm ơn Người bài hát dịu êm
Đong đưa...ru ta vào du hạ
ngokhahoangtran
Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012
ANH VÀO TRỌ NHÉ !
môi nhấp giọng người thương từ viễn xứ
vị bàng hoàng sâu như cả trùng dương
lời ngọt lịm đẩy tim vào mạch nhớ
huyết quản đầy những giọt ấm thơm hương
@
em mở cửa tim, anh vào trọ nhé
lâu thiệt lâu , cho đến cuối muôn đời
xưa lang thang , anh gặp em trong gió
bỏ phiêu bồng khi hạnh phúc tầm tay
@
anh trồng cho em vườn hoa tuổi ngọc
ươm mùa Xuân ,cây tháng chín nở hồng
những chú di , cô bướm vàng son sắc
tràn yêu thương nuôi em sống tâm hồn
@
môi nhấp giọng anh cười thôi viễn xứ
với vòng tay êm ấm trọn chân tình
giờ em thấy vui em trong đồng tử
giữa khuya dài bắt chợt nắng lung linh
đht
Vâng ! Anh sẽ vào trọ nhà Em nhé.
Không phải một giây, một giờ, một tháng
Mà trọ trăm năm, trọ cả nghìn năm
Trọ mãi mãi không bao giờ đi nửa.
@
Trong đồng tử Em , Anh xin ở giửa
Trọ trần gian, trọ cả trong tim
Chỉ cần Em nhắm mắt và lặng im
Anh trọ bằng ánh nhìn, ư đằm thắm
@
Ừ ! thì hãy mở cửa tim anh vào say đắm
Trọ một phần hai nhịp đập từ Em.
Trọ thật lòng, chứ chẳng phải trọ để xem
Trọ trong không gian đầy mạch nhớ.
@
Anh sẽ ươm một rừng hoa thương nhớ.
Cho chúng ta người trọ nhân gian
Xưa một thời từng thã đi hoang
Nay về trọ trong nhau Em nhé
Ngokhahoangtran
môi nhấp giọng người thương từ viễn xứ
vị bàng hoàng sâu như cả trùng dương
lời ngọt lịm đẩy tim vào mạch nhớ
huyết quản đầy những giọt ấm thơm hương
@
em mở cửa tim, anh vào trọ nhé
lâu thiệt lâu , cho đến cuối muôn đời
xưa lang thang , anh gặp em trong gió
bỏ phiêu bồng khi hạnh phúc tầm tay
@
anh trồng cho em vườn hoa tuổi ngọc
ươm mùa Xuân ,cây tháng chín nở hồng
những chú di , cô bướm vàng son sắc
tràn yêu thương nuôi em sống tâm hồn
@
môi nhấp giọng anh cười thôi viễn xứ
với vòng tay êm ấm trọn chân tình
giờ em thấy vui em trong đồng tử
giữa khuya dài bắt chợt nắng lung linh
đht
Vâng ! Anh sẽ vào trọ nhà Em nhé.
Không phải một giây, một giờ, một tháng
Mà trọ trăm năm, trọ cả nghìn năm
Trọ mãi mãi không bao giờ đi nửa.
@
Trong đồng tử Em , Anh xin ở giửa
Trọ trần gian, trọ cả trong tim
Chỉ cần Em nhắm mắt và lặng im
Anh trọ bằng ánh nhìn, ư đằm thắm
@
Ừ ! thì hãy mở cửa tim anh vào say đắm
Trọ một phần hai nhịp đập từ Em.
Trọ thật lòng, chứ chẳng phải trọ để xem
Trọ trong không gian đầy mạch nhớ.
@
Anh sẽ ươm một rừng hoa thương nhớ.
Cho chúng ta người trọ nhân gian
Xưa một thời từng thã đi hoang
Nay về trọ trong nhau Em nhé
Ngokhahoangtran
GẦN....?
Tim mở ngõ để dành men ái.
Em chợt gần luyến ái tình tôi
Tôi chỉ cần một khúc ru thôi
Cũng để đủ gần Em vạn kiếp.
Truyện ngày xưa giờ Tôi viết tiếp
Bằng ngôn từ cuộc sống hồi sinh
Dẫu Tôi biết Em phải lặng thinh
Với buồn đau, con người trách giận
Nếu nuối tiếc, vì người oán hận
Em cứ về, đừng để chông chênh
Chợt xa...người đợi mông mênh.
Còn với Tôi, hồn gần là đủ.
Có thể những gì ta ấp ủ
Cũng đủ gần và mãi không xa
Thiên duyên, Tôi đã chợt hiểu ra.
Bởi vô tình, Tôi nào mong vậy
Tôi từng nhủ, đừng làm sóng dậy
Cuốn phù du, tạo cõi phù tang
Đời là... hợp hợp tan tan
Em cứ quay lại...
để người xa... thôi hờn tủi
Còn Tôi, sẽ mãi đời người rong ruổi
Như từ lâu Tôi đã ruổi rong.
Dẩu Tôi rất mong dừng một bến trong
Nhưng sóng nổi... Tôi mong gì bến đợi.
Dyca
Tim mở ngõ để dành men ái.
Em chợt gần luyến ái tình tôi
Tôi chỉ cần một khúc ru thôi
Cũng để đủ gần Em vạn kiếp.
Truyện ngày xưa giờ Tôi viết tiếp
Bằng ngôn từ cuộc sống hồi sinh
Dẫu Tôi biết Em phải lặng thinh
Với buồn đau, con người trách giận
Nếu nuối tiếc, vì người oán hận
Em cứ về, đừng để chông chênh
Chợt xa...người đợi mông mênh.
Còn với Tôi, hồn gần là đủ.
Có thể những gì ta ấp ủ
Cũng đủ gần và mãi không xa
Thiên duyên, Tôi đã chợt hiểu ra.
Bởi vô tình, Tôi nào mong vậy
Tôi từng nhủ, đừng làm sóng dậy
Cuốn phù du, tạo cõi phù tang
Đời là... hợp hợp tan tan
Em cứ quay lại...
để người xa... thôi hờn tủi
Còn Tôi, sẽ mãi đời người rong ruổi
Như từ lâu Tôi đã ruổi rong.
Dẩu Tôi rất mong dừng một bến trong
Nhưng sóng nổi... Tôi mong gì bến đợi.
Dyca
Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012
Lời nói Tim
Người ta bảo
trái tim không biết nói
Ừ ! thì đúng rồi
tim nào nói được thanh âm.
Nhưng ta chắc rằng
tim Em nói ở trong anh.
Nói thì thầm, không bằng ngôn ngữ
Lời nói tim
là lời không ranh giới
Lời nói tim
là ánh nhìn đắm đuối
Lời nói tim
rộn ràng như suối
róc rách, rì rào ngôn ngữ Dấu Yêu
Lời nói tim xua đi những tịch liêu.
Là lời nói Âm vang vô tận
Lời nói tim như đường tiềm cận
Môi tìm môi, mắt ở trong nhau
Lời nói tim là lời nói nao nao
Ở một ngày Em trao...anh nhận.
Dyca
Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012
Bất Ngờ
Bất ngờ Ta chạm vào nhau
Bất ngờ Ta chờ, Ta đợi.
Cái bất ngờ, từ vời vợi
Đã an bài, từ một định duyên.
Hội tụ
Từ thẳm sâu... người cho Ta
Trái yêu thương... nào hồng nụ.
Nơi tình yêu...vừa hội tụ
Rất dịu dàng và rất nhớ thương
Ngọc Lan
Ta nghe thoảng mùi hương
Ngọc Lan đêm ngào ngạt
Bất ngờ như Ta lạc
Vào một chốn miền Em
Dyca
Bất ngờ Ta chạm vào nhau
Bất ngờ Ta chờ, Ta đợi.
Cái bất ngờ, từ vời vợi
Đã an bài, từ một định duyên.
Hội tụ
Từ thẳm sâu... người cho Ta
Trái yêu thương... nào hồng nụ.
Nơi tình yêu...vừa hội tụ
Rất dịu dàng và rất nhớ thương
Ngọc Lan
Ta nghe thoảng mùi hương
Ngọc Lan đêm ngào ngạt
Bất ngờ như Ta lạc
Vào một chốn miền Em
Dyca
Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012
Cho Anh
Hỏi lòng còn nhớ hay quên ?
Mong cơn mưa đổ có thênh thang buồn .
Đếm từng hạt nhỏ mưa tuôn ,
Dặm anh nỗi nhớ - khoét hờn lòng em .
Buồn vì đâu ? Nhớ đầy thêm ,
Cho Anh đong đếm , khắc tên dại khờ !
Cơn mưa giăng bụi mịt mờ ...
Ngẩn ngơ là bấy ...tình hờ ...mong manh
Mưa lòng chối quẩn chối quanh ,
Liếc đuôi con mắt ,tròng trành tim ai .
Mưa phố Núi
Hỏi lòng còn nhớ hay quên ?
Mong cơn mưa đổ có thênh thang buồn .
Đếm từng hạt nhỏ mưa tuôn ,
Dặm anh nỗi nhớ - khoét hờn lòng em .
Buồn vì đâu ? Nhớ đầy thêm ,
Cho Anh đong đếm , khắc tên dại khờ !
Cơn mưa giăng bụi mịt mờ ...
Ngẩn ngơ là bấy ...tình hờ ...mong manh
Mưa lòng chối quẩn chối quanh ,
Liếc đuôi con mắt ,tròng trành tim ai .
Mưa phố Núi
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)