Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Hãy ... 

Hãy tan vào đêm nguyện ước ! 
Hãy soi tình nhau dại khờ , 
Hãy nhắm mắt quên đi lừa lọc ... 
Hãy cứ vờ ta chẳng biết thương đau . 

Đường khúc khỉu ai đếm mấy nhịp cầu ? 
Ta tô vẻ tình yêu từ màu mắt , 
Biếc ngàn sao sáng trời vui đất . 
Bởi từ tâm ánh lửa yêu thương . 

Con đường rợp xanh bóng mát , 
Ban mai ngập nắng bình yên . 
Ngày tiếp ngày khúc nhạc vui réo rắc ... 
Nềm tin yêu ánh lửa vô thường . 

Mưa phố núi 





Từ một ánh lửa vô thường
Ta soi tìm con đường phía trước.
Có thể là điều ao ước
Rất đổi thân quen khi ngước mắt nhìn.

Những con đường có những gập ghềnh
Như dòng đời nhiều đen hơn trắng.
Và vì vậy khi nếm mùi cay đắng
Ta lại đau trong đêm trắng đợi chờ

Ngày ... biến thành kẻ dại khờ.
Ngu ngơ trong tình đời lừa lọc
Có khi cũng cố nhướng mày để học
Quên dối gian, vờ vĩnh thương đau.

Nhưng đau vẫn là nổi đau
Luôn để lại vết lòng sâu nặng
Bởi là vậy ... nên ta cứ cúi đầu im lặng.
Đi dưới mưa, lủi thủi một mình ta

Dấu riêng mình chẳng muốn nói ra.
Ta không tìm ... một chút lòng thương hại
Trái tim ta chứa đầy ái ngại
Trốn cõi nhân gian, tìm đến VÔ THƯỜNG.

hoangtranngokha
Đền...Em !

Rứa thì ...tôi sẽ đền Em
Một chiếc hôn xa, Em đem tôi lại
Rủ thơ về, đêm hoang dại
Trang tim dâng trào... ái ngại, ấp e.

Biết tìm đâu... chút chở che
Hay là tìm lại, dấu khe hoang đường
Lũy rêu phong... đã rũ tường
Phế tích Tiêu tương, như dường tím lịm

Vấn vương nào... cho tôi nghiệm
Phút nét trinh nguyên, phút niệm dại khờ
Tìm yêu thương... một bóng mờ
Vần chữ ấy, như vẫn chờ vẫn đợi.

Phím tâm linh...nào vời vợi
Tiếng đêm về...sao ngời ngợi niềm đau ?
Đá nỉ non...vẫn thức trao
Nửa thầm thì, tìm trong đau...thổn thức.

Mang nắng về...hong đêm dứt
Tím hoàng hôn, nổi bứt rứt khôn ngôi
Lá bay hoang...tím hồn Tôi
Hoàng hôn tím, Người cùng Tôi bước lạc.

ngokhahoangtran
Buổi chiều nhung nhớ

Buổi chiều anh đứng lặng thinh.
Chim bay về núi, anh linh tạ tàn
Chồn chân, ngờ nghệch cuối làng
Mênh mang trong tủi, đá vàng thưở xưa

Mây về một thoáng cơn mưa
Thớt thưa, buồn xám lệ đưa lưng tròng
Dỗi hờn lữ khách... má hồng.
Rưng rưng bất chợt, cõi lòng mong manh.

Cay xè, mắt đỏ vì anh
Giấc chưa tròn mộng, bức tranh thu hề
Chiếc hôn ngày mới lại về.
Chim bay về tổ, Ta về trong nhau

Nhớ về mặt gối hồn nao
Chiếc hôn anh rớt, nghe sao nồng nàn
Pha lê trong suốt mắt nàng.
Liêu Xiêu, lũ nổi hai hàng hạt rưng

Bình minh chiếu sáng ngang lưng.
Đồi thông ngàn đứng bổng dưng vở òa
Đóa cười chưa rộ ngọc ngà.
Chào nghiêng con dốc, là là nắng hôn

Về thôn thủ thỉ tình chôn.
Vạn lần quay quắt chiếc hôn ngọt mềm
Hương môi lan tỏa mọi miền.
Sáng chiều lắng đọng lưng triềng nhớ nhung

trakhucgiang
QUAY TƠ





Người quay một nắng, hai sương
Tôi quay nổi nhớ, niềm thương vô bờ.
Cuộn tơ buông sợi hững hờ
Hạnh thu trời ấy, bóng mờ nhân gian

Cởi quay nhè nhẹ thở than
Thương yêu trời nhớ mênh mang biển bờ
Đợi người một nhịp quay chờ
Dệt thương yêu đến bến bờ sông trăng

trakhucgiang

Con dốc đời

Mưa đời trút xuống cây thập giá ... 
Chúa buồn rét lạnh co ro . 
Tuyết đổ đông cứng cây thập giá ... 
Chúa ơi ! Hồn con ngất lịm rồi ! 

Ngày mai đời vẫn trôi , 
từng ngày thêm tội lỗi . 
Chồng chất nỗi buồn tôi , 
Anh xẻ san cùng với ? 

Xẻ làm chi nỗi buồn , 
khi nó đến tự muôn phương . 
Gánh làm chi thăng trầm nghiệt ngã ? 
Con dốc đời đổ mãi bóng ta . 

Đưa tay hứng ngọn gió Đông . 
Tôi ôm hết cả cái vòng truân chuyên. 
Mai đời vạn nẻo đảo điên , 
Tôi chia anh nửa trinh nguyên mộng đầu . 

Mưa phố núi

Tôi hiểu..." Cổ tích không về từ huyền thoại."
Nên đã bao lần, e ngại nghĩ suy.
Tình yêu có đến rồi sẽ đi.
Nếu không chân thành...chung thủy

Tôi biết...
Con dốc đời, ngoặc bao nhiêu khúc.
Tình có lúc...buồn vui
Đêm...là giữa tối thui
Nên oằn vai giữa đời nghiệt ngã.

Tôi hiểu...
Những nổi buồn vật vả
Nên nửa trinh nguyên chờ đợi...Người dâng.
Vì trong tôi, còn những bâng khuâng
Nên não cân, đảo điên mạch sống

Nhưng...!
Tôi biết...mình cần vẫn sống.
Thật với lòng, dưới Thập Giá nghìn xưa
Chúa... vẫn anh minh, dẫu trong giấc ngủ trưa.
Người cứu rổi...xa rời tội lỗi.

Và vì vậy...
Dẫu dốc đời mòn mỏi.
Tôi vẫn tìm Người...bằng một chữ CHÂN
Tự muôn phương, xin được nhẹ nâng
Tôi ôm hết, gió đông...bóng đổ
Để ngày mai Người dừng bến đổ.
Trong tim tôi...một chỗ...nhé Người.
ngokhahoangtran
Hỏi 

Tôi hỏi bông hồng trắng: 
- Hương thơm đến từ đâu? 
Hoa cười nghiêng nghiêng nắng, 
- Từ bóng đêm ngậm sầu. 

Tôi hỏi đám mây xanh: 
- Bay đi đâu vội vả ? 
Mây rằng hơn tất cả, 
quỹ thời gian nhiệm màu. 

Hỏi buồn đến từ đâu? 
Sao thả sầu bốn phía. 
Để nổi đau tròn trịa, 
ẩn hình hạt mưa ngâu. 

Màn đêm phủ xuống đầu. 
Mây về đâu hối hả...?
Đóa bạch hồng, tự ngả. 
Vô sắc giữ vô thường. 

Mpn 12-8-2012


 Hỏi 

Người hỏi bông hồng trắng
Đến từ đâu...từ đâu ?
Hoa đến từ thẩm sâu.
Ngậm sầu, chao nghiêng nhớ

Người hỏi mây xanh nớ
Bay vội vả về đâu ?
Mây bay về bể sâu
Gọi sóng cồn màu nhiệm.

Buồn từ đâu ẩn hiện
Bốn phía nào bao quanh ?
Những nổi đau mong manh
Rơi hạt Ngâu tròn trịa.

Đêm mồ hoang nghĩa địa
Mây hối hả phũ mưa
Bạch Hồng đã nở chưa ?
Giữa vô thường, vô sắc.

trakhucgiang

MƯA CỔ TÍCH 


Khi ánh trăng tàn , 
Hồn thơ còn vương trên ý nhạc . 
Gác lại cung đàn , 
Anh vẫn còn ký ức một cơn mưa !

Muaphonui

Ký ức nào, cơn mưa còn lại
Người gác cung đàn, hoang dại ý thơ
Trăng tàn còn vương, theo những giấc mơ
Khuất nẻo xa, mờ sương bàng bạc

Cung, thanh trầm trôi theo ý nhạc
Người thả con thuyền, trôi lạc vào nhau
Lãng bảng ý thơ huyền thoại Người trao.
Nên Tôi nào hiểu, chỉ là thơ ...là nhạc

Tôi ngồi đếm, hạt mưa rời rạc.
Khúc vĩ cầm dào dạt sông trăng.
Hồn nhấp nhô con sóng lăng tăng.
Vào ký ức, lâng lâng đọng lại

CỔ TÍCH TRONG MƯA, NGHÌN THU MỀM MẠI.
TA VẪN CHỜ NGƯỜI TRỞ LẠI ĐÊM MƯA

trakhucgiang