Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012


RU TA

Tím màu sim chung thuỷ
Tím màu mực ngày xanh
Chữ bay vút tìm anh
Tìm giọt tim hồn hậu


Xin MỘT CHIỀU về đậu
XUÂN cõi nhớ về Ai ?
Tình khúc nào khẽ lay ?
Ru Ta vào mộng mị

Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang 

Tìm Em trong chữ

Rồi rất xa và rồi lại đến gần
Như nguyên sơ, hạt thở mê xưa
Gió phải vọng về, từ tiếng sấm sa mưa?
Hay từ phía có nắng vàng, đêm tình tự?

Trang thơ nào, chứa hồn người lữ thứ?
Giọt thơ nào chứa nhụy băng trinh?
Đêm dài nào rồi sẽ bình minh?
Môi thơm nào quắt quay vần hạ?

Ngày Em về chớm xuân là lạ
Tiếng thơ Tôi bỗng hạ thanh trầm
Ân tình Em tựa mạch suối ngầm
Róc rách hạt rơi mầm chữ nhớ

Cõi ba sinh trôi về bến nhớ
Lạ yêu thương Tôi viết , phố đời
Chỉ lời Em cũng đủ rối bời
Trong chuyến về tim Tôi ở lại

Một chữ, hai chữ rồi hàng vạn chữ
Kiếp nợ duyên đời thử trang lòng
Xem tim Em có nhịp phập phòng
Cả triều âm trong vòng tay hương lửa

Vầng nợ duyên ngọt như hương sữa
Hạt thở mê một nửa Em trao
Để sóng hồn Tôi cảm nao nao
Đêm tình tứ tìm nhau trong chữ...


  
Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang

Khúc ru Người

Ta biết rằng tất cả vẫn bình yên
Nếu lòng Ta, không tính toan hơn thiệt.
Biệt ly chỉ là Ta giã biệt.
Những âm thầm, thua thiệt khổ đau.

Đời tựa như dòng chảy trôi mau.
Những vệt xước, vết trây sẽ lành khép lại.
Khi đêm dịu dàng, mơn mang trở lại.
Ta sẽ bình yên, ở lại bên Người.

Dù trong khổ đau, xin vẫn nở nụ cười.
Để vững tin vượt qua ngổn ngang, khó nhọc
Bờ vai đây hãy tựa vào và rơi giọt ngọc
Giữa cuộc đời còn lắm bão giông.

Trong  khúc vắng dìu hồn Ta vẫn ước mong
Người nhích lại, trong tịnh yên đêm thẫm
Và trầm mình vào đêm, nghiền ngẫm
Để tìm nhau giữa vực thẳm của đời

Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang 
http://i1161.photobucket.com/albums/q501/mientaongo/ThuyenGiay.png


Nếu một ngày, Người trở lại dòng sông
Cái dòng tuổi thơ, đã từng tắm mát.
Trong nước, trời mênh mông, bát ngát.
Người hãy trôi, theo một dòng sông

Trôi...trôi vào với những ước mong
Êm đềm, vô tư và không toan tính
Trở về dòng sông xin Người dấu kín
Những phiền ưu, gian dối tình người.

Trôi theo sông với những nụ cười.
Của ngày xưa, trắng trong không hiềm tỵ
Và xin sông, gội rửa bao phiền lụy.
Để lại về, TRÔI THEO MỘT DÒNG SÔNG

Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang 

Dulan rất thích bài thơ SÔNG QUÊ  vì dường như thấy đâu đó một chút nỗi niềm riêng mang..., nên dulan đã cố zoom ống kính để chụp được tấm hình này trong một chiều tắt nắng đi dạo biển, mang về kính tặng tiền bối gọi là chút quà ghé thăm trang thơ "Trôi theo một dòng sông"


Hình ảnh đã đăng
(Baltic Sea - 08/2012)


Sông quê

Sóng đời ghềnh thác gian truân.
Sông đời gội rửa trầm luân kiếp người
Sông trăng óng ánh chiếu ngời
Ngân Hà lấp lánh giữa trời mông mênh

Trái lòng một nỗi buồn tênh
Sông Người gieo nỗi chênh vênh khôn cùng
Sông Em một chút thẹn thùng
Ngày xưa tắm mát trong vùng ngây thơ.

Sông Tôi khoảng lặng ngác ngơ.
Sông Em ngày ấy mộng mơ ngọt ngào
Men nồng cay rượu Hồng Đào
Chén lưng, chén cạn sông trào sục sôi

Khi Em dừng ở trong Tôi.
Sông lòng dậy sóng mềm môi hôn nồng
Sông quê ngày ấy nặng lòng
Người nơi viễn xứ cô phòng nhớ thương

Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang 

Thiên Nhã Thi

Chiều nay nắng bổng hóa thơ
Màu mơ tim tím, môi hôn ngọt ngào.
Nắm tay Ta dạo bước vào
Vườn Yêu mở cửa đón chào thi nhân.
Hồn thơ say mộng lâng lâng.
Mai-Lan-Cúc-Trúc cùng ngân sắc cầm
Trời xuân hương tỏa khắc trầm.
Nhã Thi Thiên nhạc Ta thầm khúc mơ
 

Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang - Bảo Giang 
Ngôn ngữ mùa Thu (1)
Vẫn ở trong nhau,
Ta cùng nhịp đập
Lời trái tim,
tiếng nói thầm thì
Ngôn ngữ mùa thu.
Mưa muốn nói điều gì?
Mà trong Ta,
Lá vàng xao động.

Ta nắm tay Em,
đi giữa trời lồng lộng.
Ngôn ngữ mùa thu,
giang rộng cánh bay.
Vũ điệu đêm nay,
là những men say.
Ta lay nhé,
nụ hôn còn dỡ.

Thu... Ta tìm nhau,
từ chút tình đã lỡ.
Buổi hoàng hôn,
bước ngỡ sông hồn.
Ngôn ngữ mùa Thu,
nghe vẫn bồn chồn
Cái thưở Ngày xưa
"Con Nai vàng ngơ ngác"

trakhucgiang


EM BỐN MÙA


Em ngồi trên rừng lá
Chờ anh nhặt bốn mùa
Khúc hát Ta là mùa
Xanh thay áo trời THU

Mỗi lá một lời ru
Mỗi nhành một lời nhớ
Lời ru thương lời nhớ
Kết thành nghìn tuyết ĐÔNG

Mỗi hạt chờ cơn giông
Nảy mầm một giấc nồng
Nụ anh trao phập phòng
Ru em nồng gió XUÂN


Mỗi cành một bâng khuâng
Mỗi hoa một cung nhớ
Sợi vương cùng sợi nhớ
Dìu em miền du HẠ

Em bốn mùa Bến Hạ
Anh bốn mùa thuyền Hoa
Hoa - Hạ kết nên Ta
Vòng Ngọc Ngà dấu ái.




Dulan



Hình ảnh đã đăng
Giữa thảm lá vàng....Em ngồi đợi mùa sang



Ngôn ngữ mùa Thu (2)

Thu... !
với lá vàng bay lác đác
Ngôn ngữ gọi mùa,
Ta lại gọi nhau.
Đêm trời Thu
Ta lạc giữa ngàn sao
Óng ánh trời cao
Em trao Ta nụ đợi.

Ngôn ngữ mùa thu
tiếng lòng vời vợi.
Giữa thảm lá vàng
Em ngồi đợi mùa sang
Kẻ lữ hành là Ta
với những xốn xang
Hồn xao xuyến
cảnh rừng thu thay lá.

Ta khắc tên Em
Thu vào phiến đá
Lưu lại nghìn năm
một phận má đào.
Ta chào thu
với cảm xúc dâng trào
Ngôn ngữ đọng
Thu vàng rơi vận

trakhucgiang


CÕI BÌNH YÊN



Em đi qua bao lần
Bỏ quên rừng năm cũ

Bỗng chiều nay...
Mây lắng khúc mùa thu


Sầu lãng...
Mơ phiêu...
Mộng cuối ngàn.

Gom lá
Đề thơ
Dệt nốt đoạn

Cuối mặt
Dấu lệ
Nhe âm vang
Ngôn ngữ mùa thu

Để thấy mình
Chìm đắm...
Trong anh. "Cõi bình yên"


Dulan


Ngôn ngữ mùa Thu (3)

Ngôn ngữ mùa thu,
trong "CÕI BÌNH YÊN"
Ta chìm đắm,
trong nghìn giấc mộng.
Âm vang mùa thu,
gió trời lồng lộng.
Ta mở rộng hồn,
cảm xúc xôn xao.

Đêm mùa thu,
với những lời trao.
Ta nghe thanh âm,
Trời cao bất tử.
Trong thu........
Ta dìu Em qua cơn sóng dữ
Dệt nốt đoạn đời,
với chữ DẤU YÊU.

Đêm mùa thu,
hóa kiếp rong riêu.
Ta dừng trong Em,
niềm yêu sâu lắng.
Mặc dòng đời,
còn đen hay trắng.
Ta mãi trong nhau,
dạo khúc tịnh yên.

Đêm mùa thu,
với những niềm riêng.
Ta trao Em.....
giấc thu miên từng sợi.
Trời thu bao la,
hồn thu vẫn đợi.
Một khúc tình thu,
Ta gợi trong nhau.

trakhucgiang



Ngôn ngữ mùa Thu (4)


Lá vẫn đỗ Thu hoài
Hai phương trời xa thẳm
Nhưng tim yêu vẫn tẩm.
Men nồng say ngất say

Thu anh là gió bay
Vượt trùng dương bão tố
Đem đến Em câu đố.
Nơi nào miền xa xăm?

Tình Thu vẫn trăm năm
Lá vàng rơi xào xạc.
Ta nợ Em nốt nhạc
Em nợ Ta vần thơ.

Ngày Ta vẫn ước mơ.
Đêm Em còn chờ đợi.
Tình Ta - Em vời vợi
Nên đợi hóa rất gần.

Ta hiểu Ta rất cần
Hồn mùa Thu thay lá.
Em không còn nấn ná.
Một chút gì hư vô

Ta nghe sóng nhấp nhô.
Tình Em trao, Ta đợi
Đêm mùa Thu nhã sợi
Khúc nguyệt cầm ngân vang.

Thu nhè nhẹ bước sang
Trời giao mùa huyền hoặc
Cung tình thăng lên bậc
Thu vằng vặc ánh trăng

Sóng sánh gợn lăn tăn.
Mặt hồ Thu xanh ngát
Ta về trong tình mát.
Một trời Thu trong Em.

trakhucgiang

Ngôn ngữ mùa Thu ( 5 )
Khúc nhớ !


Nhớ lối xưa, bóng hồn thu thảo
Ta cùng Em vượt bão nhân gian.
Nhớ thơ tình, xợi chéo, xợi đan.
Giăng mây ngang, trời thu huyền ảo.

Men thu nồng, tình say lảo đảo.
Ta bảo nhau, một nẻo thu về.
Con đường thu, với những ước thề.
Lá thu bay, tràn trề mộng mị.

Ta trao Em, cung tình bình dị.
Muộn màng...nhưng, ngự trị trong Ta.
Đêm mùa thu, Ta muốn thốt ra.
Lời yêu thương, dù xa vời vợi.

Nhớ ! Lời thu Ta từng ca ngợi.
Ánh trăng vàng, vẫn đợi cung thương.
Mây về đâu, đón gió muôn phương.
Ta đón đợi, gót hài Em nhẹ.

Dật dìu trong Ta, lời ru của Mẹ.
Khúc khẻ khàn, khúc nhớ hạnh thu.
Đêm nay... ta lại gửi lời ru.
Nhớ trời thu, rì rào mưa hạt.

trakhucgiang