Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Tháng năm

Em về chạm tháng năm 

Vườn xưa tuyết đã tan


Lối cũ chừ xanh mướt 

Tìm một chút hương xưa. 

Thuộc bài vươn khá cao 


Tuy-líp vàng xót lại 


Li-la tím rợp trời 


Đỗ quyên chào nắng hạ 

Tường-vi năm đoá thẩm 


Ôi năm ngón đợi chờ 


Đưa tay em vuốt nhẹ 


Có phải tình yêu không? 



DULAN

THẦM

Giá như anh sớm gặp Em.
Giờ thì đâu phải bâng khuâng nỗi lòng.
Thôi thì anh cứ dấu lòng.
Đừng mong Em nữa, để tìm lãng quên.
Ừ quên anh đã cố quên.
Nhưng sao tim cứ nằm trên cả đầu.
Và sao ánh mắt u sầu.
Mãi nâu thăm thẳm một màu trong anh.
Đêm về anh cứ chối quanh.
Long lanh mắt ấy trong anh thì thầm.
Không ! tim anh đã chẳng lầm.
Ghi Em vào nó để thầm nhớ thương.

ĐỘC THOẠI





Có những lúc hồn tôi trống rỗng.
Như ngôi mộ hoang tàn phũ đám rong rêu.
Một mình cô đơn chẳng dám thương, yêu.
Bởi sự nhỏ nhen, thường tình không tránh khỏi.
Tôi mòn mõi đi tìm...
Một chân dung cõm cõi.
Tôi mòn mõi đi tìm...
Một trái tim nóng bỏng yêu thương.
Nhưng tình đời lắm cảnh nhểu nhương.
Với những tính toan, so đo dung tục.
Tôi đi tìm chiều sâu tâm hồn...
Trong đời trần tục.
Liệu có hòai công không ? trong cõi nhân sinh .
Liệu bao giờ thấy buổi sáng bình minh.
Hay chỉ mãi hòang hôn tím lịm.

Tôi đi tìm một bóng hình thánh thiện.
Chứ đâu tìm dối trá, truân chuyên
Tôi đi tìm sau giất ngũ triền miên.
Em trong ấy, một lần gội rữa.
Hãy cùng tôi đi tìm một nữa.
Nữa yêu thương, Ô Thước bắt cầu.
Nữa tấm lòng, khơi cạn, nông sâu
Nữa nhớ thương, nghìn ngày chờ đợi

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

RU

Ru ư ? Ta sẽ ru Em

Từ nay và ngàn ngày tiếp nữa

Giấc Hoan Thiên, xin Em nhớ chừa một cửa

Để đêm nay ta dạo khúc tình Em.



Ru ư ? Ta sẽ lại đem

Đến hồn Em, lời tự tình mong đợi

Khúc ru ... chứa hồn ta vời vợi

Chờ đợi gặp Em ... như đã từ lâu

DYCA

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Tùy bút cho DYCA




Em này! ... hãy cứ để những giọt lệ rơi làm ướt mi trong hạnh phúc. Hãy thả tâm hồn bồng bềnh trôi về những kỷ niệm ngày xưa ... cùng lắng nghe cung bậc "lá đổ để đưa đường, cho người tình Trưng Vương ..." dường như nghìn năm dịu dàng, thơ ngây tà áo trắng ...

Dẩu biết rằng Em từng bước qua những con đường Mưa nắng, những buồn vui một thoáng đọng tận thẳm sâu ... và bây chừ Em xa tít trời Âu, lạnh cái lạnh trời đông ... nhưng anh biết, cũng không lạnh bằng cái lạnh chính tâm hồn Em luôn hướng về một góc trời kỷ niệm ... những kỷ niệm của con đường tan trường khi hè về đầy ấp khúc nhạc ve, là phương trời quê hương, với trong Em còn bao người thân, bè bạn một thời ấm ấp thân thương. Hôm nay Em đón mừng sinh nhật; anh biết trong Em có vui, có buồn lẩn lộn. Thôi thì hãy cùng anh ... lắng nghe khúc thụy du êm đềm, để ta quên một kiếp người phù du Em nhé Dấu yêu ...

Ngày và đêm tiếp nối; dòng thời gian cứ trôi. Mới ngày nào ta còn tung tăng cắp sách đến trường trong hồn nhiên trong sáng. Mới ngày nào hai buổi đi về trên con đường Nguyễn Bĩnh Khiêm đầy bóng mát, dưới hàng cây cổ thụ già. Ngôi trường Trưng Vương, ngôi trường Võ Trường Toản ... từng sánh đôi bên nhau e ấp những rung động đầu đời ... và vườn Bách Thảo nơi trở thành điểm hẹn họ trong những giờ nghĩ tiết. Tất cả ... như một hoài niệm quay về trong nuối tiếc ... phải không Em?

Thời gian như "Bóng câu của sổ, dể cầm mãi ru" mới đó mà đã gần 40 năm trôi qua. Mỗi chúng ta đang mông mênh trên vạn nẻo đường với bao thăng trầm cuộc đời, buồn vui lẫn lộn. Có những lúc kỷ niệm bỗng ập về trong ngỡ ngàng, tiếc nuối; làm ta như muốn kéo ngược thời gian ... nhưng tất cả bây giờ đã là quá khứ xa xăm. Mỗi người một con đường mà số phận luôn an bài trong hạnh phúc và khổ đau. Thôi thì nhé Em ta cố làm một con người, dẩu biết nó là phù du, ngắn ngủi ... thôi thì hãy yêu thương với tấm lòng nhân ái rộng mở ... để một ngày trở về cát bụi thì ta vẫn là ta trong lòng bạn bè, người thân và nhân thế nhé Em!
 

ĐỘC ẨM

 


Xin chớ vội du miền tiên cảnh
Hãy khẻ khàn lạc chốn đời nhau.
DL

" Hãy khẻ khàn lạc chốn đời nhau"
Vì trong tận nổi đau...
Ta vẫn thấy niềm thương, nổi nhớ.
Mây vẫn giăng ngang, xin Em đừng chớ.
Độc ẩm riêng mình, dấu nổi nhớ mong.
Hãy cùng Ta dạo bước thong dong
Cùng Ta trôi về vùng miêng viễn.
Khẻ khàn, cùng Ta đưa tiển.
Chiếc lá lìa cành, một buổi thu mưa.
Cùng ta tìm lại chốn xưa.
Thưở dấu yêu, dịu dàng áo trắng.
Nhé Em, dẩu trời chiều nhạt nắng.
Ta vẫn tìm Em lạc chốn...đời nhau.



Ngokhahoangtran

 
TỰ THƯỞ NÀO?

Vâng! Dấu yêu ơi
Anh đã nuốt từng giọt lệ
Nhỏ từ Em
trong xúc động dạt dào

....

Chẳng biết tự khi nào
Mà ta yêu nhau đến vậy?
Hay từ mỗi đêm, khi bừng tỉnh dậy
Ta đã trong nhau vạn vạn, ngày ngày

...

Yêu một dáng hình hài
Cô đơn trong tuyết lạnh
Yêu để nghe lòng bỗng chạnh
Cánh Cò lẻ loi, đêm lạnh xa quê.

....

Ngày lê thê
Ta tìm Em trong ấy
Bất chợt rồi ta thấy
Từ thưở nào ... Ta đã ở trong nhau.

DYCA