Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

NGƯỢC



NGƯỢC

Anh ngược dòng, ngược thác tìm Em.
Ngược đời phù du, ngược miền gian dối
Có nông nỗi không, trên đường đời vạn lối
Kẻ lãng du, mỏi gối quay về.



Anh ngược thời gian tìm lại câu thề
Ngược bon chen, quay về thơ dại.
Biết trái tim Em, giờ có còn lưu lại.
Chút khát khao, e ngại ngây ngô.

Đêm tàn….có còn đọng lại chút hư vô.
Anh ngược sóng xô, bằng con thuyền mục nát.
Ngược dòng,  để lại về…nghe biển hát.
Câu hát nghìn năm, bờ cát thuỷ chung.

Anh ngược màu, đêm tối mông lung.
Ngược bão giông, con đường hun hút gió.
Đời buồn tênh, Em có còn đâu đó.
Đợi chờ anh, từ miền gió hoang vu.

Anh ngược chính mình, tìm về…trong ngày hội trùng tu.
Mảnh trăng thu, nửa vành che lấp.
Hỏi trái tim Em, ngày xưa e ấp.
Có còn chờ anh, về thắp men yêu.

Anh ngược thời gian, bám phủ rong rêu.
Tìm lại lời yêu, ngày xưa đánh mất.
Trong trái tim Em có còn dấu cất.
Một miền anh, chất ngất men say


Ta sẽ dìu nhau, Em nhé đêm nay.
Ngược trần gian, nghe nai vàng dm lá.
Lắng nghe trời thu, cây rừng thay lá.
Rời phố người đông…. Ta cùng vá lại mình.


Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

KHÚC TINH KHÔI


Ru khúc tinh khôi
 ( Tặng Dyca )

Ru Em vào khúc tinh khôi
Ngày xưa áo trắng tình tôi lặng thầm
Xuyến xao thưở tuổi trăng rầm
Vườn hương đẫm thắm duyên ngầm ẩn say.


Ta say vì áng mây bay
Hay say vì trót tay Em ngọc ngà
Phượng hồng rơi cánh la đà.
Tim ta Em ướp, mặn mà hồng tâm.

Đưa Em về dưới bóng râm
Ngoài trời hạt nhỏ lâm thâm mưa phùn
Đôi tay ta vẫn ngại ngùng
Dìu nhau để ng mình cùng trong nhau




Ngày xưa ánh mắt ta trao
Tinh khôi áo lụa, nôn nao đường về
Bởi ta chưa kịp trao thề
Để Em gối mộng đêm về bâng khuâng


Em đi một sớm phù vân
Ta về nắng nhạt đưa chân nỗi buồn
Quên nhé Em – những mộng cuồng
Ta - Em tìm lại cội nguồn tinh khôi

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

THƯƠNG NHỚ



Thương nhớ


Mây ngang
dừng ở lưng đầu
Vô thường nỗi nhớ
thẳm màu quê hương.
Tim Người
còn giữ chút thương.
Lệ lòng còn nhỏ
còn vương lam chiều.

Mưa sa
hạt bụi rơi đều
Đàn… xưa vẫn bước
qua nhiều rẫy nương.
Dặm trường
gảy khúc tư tương.
Nghe lòng quặn thắt
miền thương vọng về.


Quê hương
là ánh trăng thề
“ Là chùm khế ngọt” *
ngày về xin trao.
Quê hương
lịm miếng trầu cao
Vối hồng quắn lấy
tình nao đợi chờ.

Quê hương
là bến là bờ
Thuyền xa viễn xứ
bến bờ ngóng trông
Quê hương
là một dòng sông.
Tuổi thơ ta đắm
mênh mông tình người.


Quê hương
còn có nụ cười ?
Nhặt buồn Người dấu
chin mười nhớ thương.

Thuydu

*Thơ Đỗ Trung Quân

O ƠI...!


ƠI...!

O để quên nì ! chiếc nón bài thơ
Với những câu tình thơ mời gọi
Đồng Khánh thẫn thờ, tà áo O bay…vời vợi.
Tím chiều buông, tím cả thơ tui

Dòng đời ngắn ngủi  phút vui.
Nhớ những ngày mưa ...nón O che, tui theo sau bước
Ngày xưa nếu tui đừng ngại ngùng nói trước.
Thì tui cùng O đà bước song đôi.

Hay tại O, cứ mím mãi bờ môi.
Tiếng Huế dễ thương, sao O không mở lời để nói.
Tui cứ mãi theo đuôi, mà lòng bối rối.
Để tương tư nhiều mỗi tối... O ơi !

Bằng lăng tím – dòng Hương trôi
Đôi môi chưa kịp thốt - lời ngụ ngôn yêu dấu.
Thì O đã xa rồi, không còn lưu dấu.
Tui buồn… theo Thiên Mụ chiều buông.




Ngày xưa O ơi ! nhớ những dòng tuôn.
Thơ O và tui, sao cứ là khuôn ai oán.
Để bây chừ ngày ngày, tháng tháng.
Tui nhớ O …suốt sáng, suốt chiều.

Cái dáng O, Áo tím mỹ miều.
Buổi chiều cứ tung bay nơi Thành Nội.
Chiếc nón bài thơ, giờ hoá tội
Cả đời tui, vương tím Huế…O ơi !
                                                Thuydu


Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Có một quê hương


CÓ MỘT QUÊ HƯƠNG 




















ĐEN - TRẮNG



Đen – Trắng

Ngỡ trắng…
nhưng lại là đen
Cuộc đời phải là
đan xen đen - trắng ?
Đôi lần…
nếm mùi vị đắng
Trắng lại hóa đen
ngân ngấn nỗi lòng.




Nhân gian…
là mớ rối bồng
Hơn thua lụy phiền
trong vòng được mất.
Vì đâu…
nỗi buồn chồng chất
Bởi những trắng đen
đánh mất tình người.

Nhiều khi…
cũng cố mĩm cười
Nhìn trắng thay đen
lòng người biến đổi
Thôi thì…
xin tìm về cõi.
Một riêng ta…
với những nỗi lặng thầm

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

HUẾ...MÙA TRĂNG VỠ


Huế... mùa trăng vỡ

Đã xa Huế bao mùa trăng vỡ ?
Hương giang dòng, như tóc O trôi.
Ta ghé vườn xưa, lặng lẻ đơn côi
Mơ nụ môi, ngày xưa O Huế.
Chiều qua phố, Nội Thành vẫn thế.
Tà tím bay, nguyệt quế đầu gành
Nếu xưa O cũng biết để dành.
Thì vầng trăng, khuất mành còn đợi.
Chuông Thiên Mụ, ngân chiều vời vợi.
Mắt O sâu, như gợi trời yêu.
Ánh thu ba, thành quách lêu xêu
                                        Ta hoá rong rêu, cùng O xưa cũ.



Ngự Bình nơi, tim ta ấp ủ
Vĩ Dạ vườn thơ, nào đủ gửi O.
Mấy nhịp Tràng Tiền, là mấy nhịp lo.
Ngày xưa Ta – O, cùng… ngơ ngẩn
Lăng tình, hương men đêm dụ dẫn.
Nụ hôn nào O ẩn ý trao.
Mái thuyền buông, mặt nước lao xao.
Có trăng – sao trên cao làm nhân chứng.

Tình ta trao O, biết sao là xứng.
Đêm nguyệt nao, hứng giọt sương đêm.
Vườn thơ xưa, với điệu ru êm.
Ta nhớ Huế… bao mùa trăng vỡ.


Ngày O ra đi, hồn ta bỡ ngỡ
Bao nhiêu năm rồi, hơi thở đợi mong.
Nên ta cứ làm, một kẻ hát rong
Trông mênh mông, mây chiều cùng Huế

Thuydu